(Cảnh báo out door)
Chờ khi máy bay an toàn cạm đất, Thẩm Duật ôm Thời Vũ từ máy bay xuống dưới, đầu tiên là ôm cô vào lòng.
Thời Vũ có cảm giác thân thể hãy còn chưa thích ứng được với mặt đất, dưới chân có cảm giác lâng lâng như đi trên mây. Nhưng anh vừa ôm cô, sự ấm áp từ ngực lập tức mang đến cho cô cảm giác chân thật.
\”Cơ trưởng độc quyền anh đây, có làm vừa lòng em không.\”
Mặt đất im lặng. Hơi thở đều đều của anh phả vào bên tai cô, sự ấm áp phất lên hai má, âm thanh trầm thấp đầy từ tính trong bóng đêm yên tĩnh này trở nên rõ ràng như tiếng kim loại va chạm.
\”Vừa lòng.\” Cô ôm siết thắt lưng anh, cọ mặt lên gò má của anh, \”Quả thật là vượt ngoài sức tưởng tượng.\”
\”Lần sau đưa em lên máy bay chiến đấu, trải nghiệm sẽ không giống như hôm nay. Chúng ta có thể lộn nhào lật mình trên mây.\”
Anh đã bắt đầu xây dựng nên kế hoạch tiếp theo.
Cô nói: \”Hưng phấn quá! Đêm nay em sẽ ngủ không được mất.\”
\”Anh sẽ khiến em ngủ.\”
Anh dùng lòng bàn tay chai sạn thon dài dán lên gò má của cô, cúi đầu hôn cô.
Hô hấp ấm áp vờn chung quanh mũi cô, mang đến mùi hương thơm ngan ngát đầy dễ chịu.
\”Ưm…\”
Cô ngửa cổ, dùng đầu lưỡi liếm lên đôi môi anh, đòi hỏi càng thêm nhiều.
Anh liền cho cô thêm nhiều. Đầu lưỡi tách mở hàm răng của cô, quấn quýt với đầu lưỡi cô, vừa linh hoạt vừa mạnh mẽ, nụ hôn dịu dàng biến thành nụ hôn kịch liệt.
Trái tim Thời Vũ đập thình thịch đến hoảng, ôm eo anh như thể muốn ở tư thế này lâu thật lâu, dẫu cho có biến thành tượng cũng không hoài tiếc. Cô không ngừng hút nước bọt ấm ngọt trong miệng anh.
Họ hôn nhau rất lâu, hôn đến tận khi bóng đêm trùng xuống.
\”Cục cưng, chỉ mới hôn em thôi đã cứng rồi.\” Thẩm Duật chậm rãi buông đôi môi cô ra.
\”Ưm…\” Thời Vũ hít hơi, cô đúng là chẳng chú ý đến vấn đề này.
Anh nắm tay cô, tháo thắt lưng ra, mở nút thắt lưng quần, rồi lại đặt tay cô vói vào bên trong quần lót của mình, vừa hôn môi cô như thể đang cố ôn lại khoảnh khắc vừa rồi.
Khi tay cô khẽ chạm vào nó, con rồng khủng ngẩng cao đầu, chất lỏng dinh dính phun lên lòng bàn tay cô, dính nhớp lấy cô không nhả.
Thời Vũ luồn tay kia vào bên dưới lớp áo khoác của anh, kéo mép áo trong lên, sờ soạng thắt lưng đã se lạnh của anh.
Thoải mái quá….
Nóng nóng, trơn trơn, vừa cứng vừa đàn hồi thế chứ.
Anh cũng hưởng thụ cái ve vuốt của cô, nụ hôn cũng dần trở nên triền miên và mạnh mẽ hơn, thi thoảng còn buông vài tiếng rên rỉ đau đớn.