\”Hài tử ngoan uống sữa xong, đừng quấy phá nữa.\”
Lời nói của nữ nhân giống như lời thì thầm của tiên nữ được miêu tả trong họa bản, cướp đi trí lực duy nhất còn sót lại của Thẩm Tương Uyên sau cơn say, hơi thở nặng nề và dài, chậm rãi như thể đang cố tình nín thở.
Diệp Thê ngồi trong lòng ngực đối phương,ánh nến trên bàn sáng rực, ánh đèn vàng ấm áp chiếu qua bộ ngực trắng nõn của nàng, nữ nhân cúi đầu, không biết nên làm gì khi Thẩm Tương Uyên chỉ im lặng, tiểu tướng quân nhẫn nại so ra còn phiền lòng hơn cả ham muốn.
\”Không uống thì thôi vậy…\”
Vốn dĩ loại chuyện này thật đáng xấu hổ, hắn không uống càng tốt.
\”Uống… Muốn uống.\” Thẩm Tương Uyên như ở trong mộng mới tỉnh, khi nói chuyện phát ra thanh âm ngậm nuốt nước miếng khác lạ.
Trong phòng ngủ vang lên tiếng cười ôn nhu của nữ nhân.
Đơn giản đỡ đầu Thẩm Tương Uyên ấn đến trước ngực mình, hai người vóc người chênh lệch làm Diệp Thê hơi hơi ưỡn ngực, đầu vú no căng xinh đẹp cọ cọ nơi cằm nam nhân , khó khăn lắm mới kề đến bên môi.
Đây là điểm cực hạn mà Diệp Thê có khả năng làm rồi , đơn giản Thẩm Tương Uyên không có ngơ ngẩn ra lâu lắm, hắn phục hồi tinh thần lại một lần nữa ngẩng đầu, nhìn nữ nhân với khát vọng cháy bỏng muốn vượt qua cơn say của mình.
Dã thú trước khi ăn, đưa ra cảnh cáo cuối cùng với con mồi. Tiếp thu được tin tức nguy hiểm, Diệp Thê không có sợ hãi.
\”Đã uớt một khối rồi.\” Không vội vàng nhấm nháp, không có trực tiếp đụng vào bộ ngực sữa mơ ước đã lâu, Thẩm Tương Uyên dùng ngón cái cọ xát lên ấn ký phía trên áo yếm.
Từ khi bắt đầu tiết sữa, Diệp Thê liền thường xuyên phải thay đổi yếm, cảm giác thấm ướt không hề dễ chịu, núm vú sưng tấy cứ như bị bọ nhỏ cắn, nhiều khi ấn vào khi ngủ còn cảm thấy đau nhức, khó chịu. Màu sắc của quầng vú cũng ngày càng đậm và đỏ hơn.
\”Vậy Uyên Nhi còn không mau mau giúp ta.\” Nữ nhân ngượng ngùng dùng ngón tay vuốt ve sau gáy nam nhân.
Dưới sự thúc giục, bàn tay to rộng của Thẩm Tương Uyên nâng niu bộ ngực sữa nặng trĩu, hắn hôn lên cổ Diệp Thê, nhẹ nhàng mút hôn lưu lại dấu vết một đường lan tràn đến đầu vú, trong lúc đó, Diệp Thê mẫn cảm mà phát ra tiếng than nhẹ,vòng eo không được dựng thẳng, bụng căng phồng kề sát thân hình nam nhân.
Gần đến rồi… Nữ nhân nhắm mắt lại, ngay khi thị giác hoàn toàn bị che khuất, cảm giác nơi thân thể lại càng phóng đại, nàng rõ ràng mà cảm thụ được động tác môi lưỡi của nam nhân, rốt cuộc, sau một lúc dừng lại, đầu vú bị ngậm lấy, hai người đồng thời phát ra tiếng thở dài đầy thoả mãn.
Mùi vị sữa non cực nhạt, mang theo mùi tanh, hòa cùng rượu êm dịu và hương thơm ngào ngạt, mang đến mới lạ, yết hầu Thẩm Tương Uyên bắt đầu khô khốc, bức thiết mà cần thêm sữa để bồi bổ.
Nôn nóng nhưng không thô lỗ, thậm chí có thể nói là kính cẩn, chiếc lưỡi thô ráp của nam nhân cọ xát vào hai đỉnh vú, thỉnh thoảng dùng hàm răng chà xát vài cái, đè ép ra chút ít sữa tích tụ bên trong, Thẩm Tương Uyên hút hút dần dần rồi làm càn, cảm thấy không đủ sảng khoái, hắn há to ngậm lấy nhũ thịt bắt đầu ngoạm mút, phát ra âm thanh đầy dâm mĩ .