Lúc Diệp Thê tỉnh dậy, Thẩm Tương Uyên vẫn còn đang say ngủ.
Khi ngủ say khuôn mặt tuấn tú của chàng nhiều hơn sự trầm tĩnh, lông mi nhỏ dài, tạo thành một bóng nhỏ dưới mắt, thoạt nhìn vô hại, thiên chân, thấp xuống chút nữa là bờ môi mỏng hơi cong lên, thoạt nhìn có vẻ ương bướng, kiêu ngạo,…
Ừm, bên khóe môi còn dính chút nước miếng.
Nàng nghịch ngợm nhéo nhéo mấy cái nhưng Thẩm Tương Uyên vẫn như cũ, ngủ say đến không biết trời đất.
Hiếm có dịp tướng quân ngoan ngoãn như vậy, Diệp Thê đem khuôn mặt tướng công nhà mình nắn, kéo thành nhiều hình dạng ngốc nghếch khác nhau.
Nhưng mặc kệ Diệp Thê làm đủ trò đi chăng nữa, Thẩm Tương Uyên cũng chỉ chun mũi vài cái tiếp tục vùi sâu vào cơn mộng mị, không có chút xíu biểu hiện nào là sắp thức dậy.
Cứ thế trong phòng ngủ chỉ còn tiếng cười nhè nhẹ của Diệp Thê và tiếng hít thở đều đều của Thẩm Tương Uyên.
Ngủ say vậy? Trên mặt Diệp Thê mang theo ý cười cưng chiều, nàng chống tay nằm tựa lên ngực chàng, lồng ngực nhịp nhàng lên xuống theo từng nhịp thở.
Nàng lẳng lặng ôm lấy Thẩm Tương Uyên, quay mặt lại, áp tai lên tim chàng nghe tiếng đập vững trãi của chàng, một tay khác phủ lên bụng mình. Thai nhi vẫn còn nhỏ, cho nên chưa thể cảm thấy được rõ ràng trong mình đang mang một sinh linh bé bỏng, bà vú nói phải hơn hai tháng mới cảm nhận được tim thai của đứa bé.
Đây là đứa con của nàng và tướng quân.
Ánh mắt Diệp thê thoáng chốc trở nên vô cùng nhu hòa, nàng mê luyến người đàn ông này, quyến luyến sự dịu dàng của chàng, sự bá đạo của chàng, sự ngây thơ của chàng, yêu cả tính tình ngang bướng, khẩu thị tâm phi của chàng.
Ngẩn người suy nghĩ đến tận khi có tiếng bước chân nhè nhẹ bên ngoài, nàng mới thận trọng chống người ngồi dậy, cảm giác một cơn nhói từ bụng dưới đột nhiên ập đến, khiến nàng theo phản xạ phát ra tiếng rên rỉ nhè nhẹ.
Lập tức Thẩm Tương Uyên mở choàng mắt, cực kỳ nhanh nhẹn, như thể một phản xạ hoàn toàn bản năng. Diệp Thê còn chưa kịp phản ứng, nam tử đã ôm lấy nàng, bảo hộ phía sau lưng, lo lắng nói: \”Nàng không thoải mái à?\”
Thẩm Tương Uyên ngáp một hơi, hai chân ngồi xếp bằng cực kỳ tự nhiên cúi người vùi đầu vào hõm vai nàng. Đêm qua chàng quá hưng phấn, đến mức trong mơ cũng thấy thân thể mềm mại, yểu điệu của nàng. Lòng không kìm được cảm thấy viên mãn, hạnh phúc, đuôi mắt, khóe miệng đều tràn ngập ý cười.
Hơi thở ấm áp từ cổ truyền đến khiến thân thể nàng tê dại, Diệp Thê nhanh chóng lấy lại tinh thần, trong tim nàng hiện tại toàn là mật ngọt, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cổ Thẩm Tương Uyên, nghe chàng thoải mái thì thầm: \”Ta dậy rồi đây.\”
Thẩm Tương Uyên mơ màng hồi lâu mới xuống giường, lại quay lại hỏi: \”Vừa rồi thằng nhóc kia làm phiền nàng ư?\”
\”Cái gì mà thằng nhóc?\” Diệp Thê bất đắc dĩ cười.
Chàng ậm ừ vài tiếng, không tỏ ý kiến gì, nhanh chóng mặc quần áo.
Diệp Thê ngồi trên giường chậm rãi tập các động tác giãn cơ mà các ma ma chỉ dạy, không ngờ nàng vừa giơ tay lên chiếc áo yếm lỏng lẻo trên người tuột xuống. Diệp Thê vội vàng che lại mảnh xuân sắc đầy đặn, hút hồn trước ngực.