Cung yến kết thúc đến nay đã mấy ngày, kinh đô nhộn nhịp, chăng đèn kết hoa từ ngõ nhỏ đến phố lớn để chúc mừng Trấn Quốc tướng quân Ngụy Trường Chiêu trở lại.
Ngược lại trong phủ Thẩm tướng quân từ lúc phu nhân trúng mê dược vẫn luôn đóng cửa không tiếp khách.
Đêm đó vì say rượu mà về sau nôn bằng sạch, Diệp Thê mới khó khăn lấy lại ý thức, nhưng mà lại chẳng còn mặt mũi nhìn phu quân, thi thoảng không may chạm mặt chàng, cả cổ má và vành tai lập tức ngượng ngùng ửng đỏ. Bộ dạng nhu tình mật ý này khiến Thẩm Tương Uyên khó kìm nén, không thèm quan tâm ban ngày ban mặt, liền trực tiếp bế phu nhân đi thẳng vào trong viện đặt xuống giường chiếc giường mềm mại, to lớn, thỏa sức yêu thương nàng.
Dù cho hôm đó không làm ra chuyện gì quá đáng, nàng cũng chỉ biết cười trừ cho cho đỡ ngượng.
\”Hôm đó thiếp… sao đột nhiên lại say như vậy.\” Diệp Thê ngồi nhẹ xoa cẳng chân cho chàng, bối rối hỏi.
\”Tửu lượng nàng quá kém.\” Không biết Thẩm tướng quân đã lấy đâu ra dũng khí trắng trợn nói điêu này.
\”Ta không tin, sao có thể… Ngô.\” Chưa kịp nói đã bị ai đó dùng miếng dưa bịt miệng. Nàng đành miễn cưỡng nhai nhai.
\”Ngọt không?\” Thẩm Tương Uyên cố ý xúc miếng vừa hồng vừa ngọt ở khoảng giữa còn mình ăn miếng dưa bên cạnh có dính hạt.
Nàng gập đầu vừa ý, bên môi còn dính chút nước. Thẩm Tương Uyên thấy vậy hạ lệnh cho hộ vệ bên cạnh mang thêm mấy quả dưa đến để hạ nhiệt.
\”Đúng rồi, sao nãy giờ ta không thấy A Hữu?\”
\”Tiểu hài tử lớn rồi, đương nhiên sẽ có chuyện riêng cần giải quyết.\” Thẩm Tương Uyên cười ha ha, đánh trống lảng.
Việc hạ mê dược là âm mưu xấu xa, chàng không muốn phu nhân biết rồi phiền lòng, tự chàng sẽ ngầm điều tra ra chân tướng.
Hình ảnh phu nhân nhiệt tình chủ động trên xe ngựa đêm đó vẫn hiện ra rõ ràng trước mắt, mê dược quả nhiên còn được cho thêm thôi tình, hơn nữa rượu đó vốn ban đầu là để Thẩm Tương Uyên uống, vì vậy kẻ hạ dược chắc chắn là muốn nhằm vào chàng.
Ly rượu đó là trưởng công chúa ban cho chàng, vì vậy kẻ hạ mê dược là người bên cạnh công chúa. Tại sao không phải là Trưởng công chúa, ban đầu sự việc xảy ra chàng cũng cho rằng là nàng ta bày trò.
Nhưng sau này suy xét kĩ lại, với hiểu biết của chàng về nữ tử này, Thẩm Tương Uyên có thể chắc chắn cả chàng và trưởng công chúa đều là kiểu người ghét làm ra thủ đoạn dơ bẩn, hèn mọn như thế.
Nên kẻ chủ mưu thực sự là kẻ khác.
Theo tình hình điều tra mới nhất, tay thái giám bưng rượu vào hôm đó, mấy ngày sau thu được một khoản ngân lượng lớn, mà số tiền đó có chút liên quan đến Tôn tiểu thư.
Kẻ chủ mưu muốn chàng hiểu lầm trưởng công chúa. Khi A Hữu bẩm báo cho chàng kết quả điều tra, chàng mới thầm nhớ ra: phụ thân Tôn tiểu thư từng đưa tới một mỹ nhân.
Cái nhà đó chả có ai là tốt đẹp.
Chàng trước nay vẫn là một người sống có nguyên tắc bất di bất dịch: người không phạm ta, ta không phạm người. Vậy mà lại có kẻ lớn gan năm lần bảy lượt trêu vào chàng há chẳng phải muốn đi tìm chết.