Lời âu yếm vĩnh viễn là ái dục mê hoặc nhất.
Nàng ghé tai chàng thủ thỉ, lời thầm thì lúc này mạnh mẽ vô cùng, có khi còn thẳng được cả quân lệnh.
Cảnh liễu rủ lả lơi, cỏ cây xanh mướt, căng tràn sức sống.
Chàng dùng một tay vội vàng nâng mông nàng lên, tì lưng Diệp Thê lên lên thân cây, cẳng chân chen vào giữa háng Diệp Thê mà tách ra. Quần cưỡi ngựa cọ vào váy lót mềm mại, chạm đến nơi tư mật, kích thích đến độ khiến hai thân thể khẽ run lên.
\”Ưm…\”
Diệp Thê thấy Thẩm Tương Uyên thô lỗ như vậy, bất mãn mà kêu lên một tiếng, mũi chân nàng miễn cưỡng chạm đất, dùng hết sức lực, buông lỏng cơ thể, để toàn bộ thân mình ngồi hẳn lên chân chàng.
\”Sẽ bị phát hiện mất.\” Tay Diệp Thê ôm cổ chàng, nghiêng đầu nhìn về phía sân tập phía sau, xa xa có bóng người đang diễn tập.
\”Thê tỷ tỷ sợ cảnh màn trời chiếu đất ư?\” Thẩm Tương Uyên khẽ cười, cúi đầu cắn lấy nút khuy cởi bỏ lớp áo ngoài của nàng.
\”Thiếp…\” Lần đó không giống, lúc đó có A Tả đứng canh, hơn nữa lại ở trong phủ, lúc này thì hoàn toàn…Diệp Thê ấp úng nói không nên lời.
\”Tỷ tỷ nói vậy, không thấy rất tàn nhẫn với ta sao? \” Thẩm Tương Uyên nhìn cần cổ trắng muốt, mượt mà từ từ lộ ra, không kiềm được mà mút liếm, chân lại không an phận mà động chạm phía dưới.
Thẩm Tương Uyên trêu chọc người ta xong, nhưng chính mình không còn đủ kiên nhẫn nữa, nổi tính xấu, \”đại điêu\” giữa háng không yên phận mà ngóc đầu lên, tìm kiếm lối vào vườn hoa quen thuộc.
Mấy phản ứng nhỏ này của chàng, Diệp Thê đều biết hết, cho nên nàng… đã chuẩn bị tốt cả rồi.
Diệp Thê không nói gì, nhưng mà bị chàng cọ qua cọ lại phát ngứa, hai chân không tự chủ kẹp chặt, nội y của hai chân cọ qua hoa huyệt làm nàng hơi đau.
\”Đỏ cả rồi.\” Thẩm Tương Uyên cắn rách cổ áo, vải trắng ôm quanh ngực nới rộng, để lộ vẻ đầy đặn, mỹ mãn của bầu ngực căng mọng.
\”Không phải chính chàng muốn ta mặc cái này sao?\” Diệp Thê nói thầm một tiếng, mặc kệ hắn ngọ nguậy.
Thẩm Tương Uyên nhẹ nhàng kéo, mảnh vải rơi xuống, hai viên nhũ hoa hồng tươi như ẩn như hiện, chàng nhìn đến đỏ mắt.
Ngực đẫy đà, mông cong tròn mềm mại, toàn thân thấm ra một tầng mồ hôi mỏng, giờ phút này gió khẽ thổi, khiến nàng khẽ rùng mình vì lạnh, Diệp Thê run rẩy nỉ non, làm Thẩm Tương Uyên chết mê chết mệt.
Thẩm Tương Uyên nương theo áo yếm mà thè lưỡi liếm bú nơi đầy đã kia như trẻ nhỏ thèm sữa, hàm răng gặm cắn tạo vết đỏ như son.
Nói cái gì mà kiếp sau nhất định tìm chàng, không điểm ấn ký làm sao mà tìm được, Thẩm Tương Uyên là một người đàn ông bá đạo, tính chiếm hữu cao, có những lời tuy chưa từng nói ra, nhưng trong lòng chàng đã nhận định chắc chắn nếu có kiếp sau, chàng nhất định sẽ đi tìm nàng trước.
Không biết có phải vì bị hắn bú mút quá nhiều hay không, mà bầu ngực Diệp Thê to hơn trước, từ màu trắng nõn nà, dần chuyển sang hồng đỏ gợi tình, sự đụng chạm vô tình như có như không thế này cực kỳ khó chịu.