Bốn bể thái bình, quốc thái dân an, thiên tử như thường lệ giải quyết xong tấu chương tuyên bố bãi triều, chỉ lưu lại mấy người.
Thẩm Tương Uyên cùng tuổi với Thiên tử, Ngụy Trường Chiêu và Trường Đổ lớn tuổi hơn nhiều, tình nghĩa giữa bọn họ sớm đã vượt qua nghĩa quân thần, thân thiết như huynh đệ. Vì vậy cũng không quá chú trọng lễ nghi, có thể bình bình thản thản ngồi cùng một bàn phẩm trà nói chuyện.
Ngụy Trường Chiêu đã rất lâu rồi mới hồi kinh, ánh mắt dừng trên người nghĩa đệ Thẩm Tương Uyên, cảm thán: \”Điều khiến ta bất ngờ nhất chính là Tương Uyên thành thân, lại còn vô cùng ân ái, hòa hợp với thê tử.\”
\”Sao nào? Chả lẽ nhìn đệ không giống với người có thể chiếm được tình cảm của thê tử à?\” Thẩm Tương Uyên không thích uống trà, lười nhác tựa vào ghế dựa, cau có nói.
\”Ý Ngụy ca là trên đời này lại có một nữ tử chịu được cái tính tình khó ưa của đệ.\” Trương Đồ làm bộ làm tịch thổi trà, lại nhìn về hướng Ngụy Trường Chiêu nói: \”Huynh không biết đó thôi, đệ muội quả thực bao dung như thần tiên trên trời vậy, đem nghĩa đệ cứng đầu, khó đào tạo của huynh uốn nắn đâu ra đấy.\”
\”Huynh đừng có ăn nói lung tung nhé.\” \”Lung tung chỗ nào? Nói xem?\”
Hai người Thẩm, Trương ta một câu huynh một câu châm chọc đối phương không thương tiếc, ai cũng không chịu nhường. Mắt thấy hai người này sắp đánh nhau to đến nơi, đột nhiên câu chuyện bằng một phép màu bẻ lái sang chuyện ai dỗ thê tử giỏi hơn.
\”Nữ nhân ấy à đơn giản lắm, thích nhất là phấn má, trang sức, xiêm y, ngày thường ta đều dẫn nàng ấy đi dạo phố ghé qua mấy cửa hàng đó.\” trong mấy huynh đệ Trương Đồ thành thân sớm nhất, tỏ vẻ kinh nghiệm đầy mình truyền thụ bí kíp cho những tấm chiếu mới.
\”Phu nhân đệ không thích mấy thứ phù phiếm đó.\” Thẩm Tương Uyên đắc ý dạt dào phản bác. Đương nhiên Thê tỷ tỷ của chàng sao giống những nữ tử bình thường được chứ.
\”Hả, thế không phải rất phiền toái sao.\” Trương Đồ nhanh mồm nhanh miệng đáp trả. Thẩm Tương Uyên ngay lập tức đổi sắc mặt, đập mạnh tay xuống bàn.
\”Ta phiền, là ta phiền.\” Trương Đồ vội vàng giơ cờ trắng đầu hàng.
Thẩm Tương Uyên dùng sự cục súc, hung hăng thắng một trận, rồi lại nhịn không được cũng muốn đưa Thê tỷ tỷ nhà mình đi dạo phố, không thể thua cái tên quê mùa Trương Đồ này được.
\”Cẩn thận ngẫm lại, hình như đệ cũng chưa từng đưa phu nhân nhà mình đi dạo phố, trừ bỏ mấy cái cửa hàng ngu ngốc Trương Đồ nghĩ ra, còn gì thú vị, ý nghĩa hơn không?\”
\”Vậy để muội thích cái gì, đệ cứ liệu…\” Ngụy Trường Chiêu là người lớn tuổi nhất, nghiêm túc cho ý kiến.
\”Ặc… Nàng á.\” Thẩm Tương Uyên tựa hồ như chỉ chờ nghĩa huynh hỏi câu này, đến khi đối phương hỏi, chàng ta lại cố tình kéo dài âm điệu, khoe khoang, tự đắc đáp: \”nàng chỉ thích đệ.\”
Tất cả nam nhân có trong phòng đều run lên một trận.
Thẩm Tương Uyên coi như không nhìn thấy, tiếp tục huênh hoang: \”Cẩn thận ngẫm lại sở thích này của nàng quả thực có chút phiền toái, đệ cũng rất khó xử nha.\”