\”Đến cũng đến rồi, để nàng ta chơi chán sẽ tự về.\”
Thẩm Tương Uyên đỡ Diệp Thê đứng lên, còn mình ngồi xổm xuống tỉ mỉ phủi góc váy dính bùn của thê tử nhà mình.
\”Tương Uyên, phủ đệ của chàng có gì hay để chơi sao?\”
Một giọng nói mềm mại, uyển điệu câu hồn người từ xa vọng đến.
Nữ nhân kia mặc một thân váy lụa hồng y, thêu chỉ vàng, trên đầu gắn đầy đá quý, châu ngọc, 10 ngón tay nhỏ dài, tinh xảo như bạch ngọc thượng hạng. Nàng ta chậm rãi đến gần, theo sau là hơn chục cung nhân, nghi thức vinh quang nhất dành cho công chúa cao quý nhất, người cầm rèm che, người bưng băng bồn hạ nhiệt, người quạt thổi lạnh, kẻ cầm lọng che, cực kỳ xa hoa, lãng phí.
Đến khi nữ nhân kia đến gần, rốt cuộc Diệp Thê cũng thấy rõ dung nhan tuyệt sắc của trưởng công chúa. Trên môi nàng ta treo một nụ cười ái muội, chăm chú nhìn Thẩm Tương Uyên, đáy mắt có vài phần ai oán, sau đó mới liếc qua Diệp Thê cẩn thận đánh giá.
Diệp Thê bị ánh mắt chòng chọc của cô ta khiến không thoải mái, hơi lùi về sau lưng phu quân, bờ vai rộng của chàng khiến nàng cảm thấy yên tâm.
\”Diện kiến trưởng công chúa!\” Thẩm Tương Uyên không kiêu ngạo, không siểm nịnh, quy củ hành lễ. Nữ tử phía sau thấy thế cũng khom người hành lễ, liền bị chàng dùng tay ngăn lại.
Chàng nhìn đám người khí thế kéo đến, tiền hô, hậu ủng, làm bộ làm tịch lại nhớ đến phu nhân của mình đang phải đầu không đứng dưới ánh nắng hè gay gắt, tâm tình cực kỳ không tốt, nhàn nhạt nói: \”Nếu không có gì chơi, vậy người ghé tiện xá làm gì?\”
Trưởng công chúa không biết suy nghĩ của chàng, hôm nay nàng ta trước khi đến đây đã tỉ mỉ lựa chọn, vì muốn dùng nhan sắc, khí thế đè ép phu nhân mới cưới của chàng, khiến Thẩm Tương Uyên mở to mắt ra nhìn cho rõ đâu là gà rừng, đâu là phượng hoàng.
\”Tự nhiên muốn đến thăm chàng… và tân phu nhân.\” Trưởng công chúa chậm rãi bổ sung thêm lời phía sau, phân rõ ràng nặng, nhẹ chính thứ.
\”Người đã thấy rồi, vậy sao còn chưa rời đi?\” Thẩm Tương Uyên nâng cằm, trắng trợn đuổi khách.
Sắc mặt trưởng công chúa khẽ trầm xuống, nhưng vẫn duy trì vẻ phong tình, ai oán, ánh mắt nhu nhược, liếc chàng, than thở: \”Ngày đó ta lên chùa chay giới lễ Phật, không nắm được tin tức bên ngoài, không ngờ vừa nhập hồng trần đã nghe tin chàng đại hôn, không kịp trở về….\”
Trong lời nói rõ ràng mang hàm ý trách móc tình lang, nhưng lại không nói rõ ràng, nửa e ấp, nửa tiếc nuối, lại do một tuyệt sắc giai nhân như nàng nói ra, khẳng định không nam nhân nào cứng rắn cho nổi.
Nhưng Thẩm Tương Uyên đương nhiên không giống những người đàn ông khác.
\”Hạ lễ giao cho Phúc Vinh là được.\” Thẩm Tương Uyên mặc kệ nàng ta, nếu không phải vì thân phận tỷ tỷ của hoàng đế, chắc chắn chàng đã trực tiếp cho hạ nhân quét nàng ta ra khỏi cửa rồi. Vô duyên vô cớ đến đây khoe giàu có, xa hoa, khiến chàng cảm thấy như thể mình đang bạc đãi phu nhân nhà mình.