Nói một đằng làm một nẻo, Diệp Thê nằm trong vòng tay ai kia thẹn thùng thừa nhận, rốt cuộc thì nàng vẫn chỉ là một cô nương thôi.
Nhưng thật sự không đành lòng cô phụ ánh mắt chờ mong của phu quân, nhỏ giọng tự cổ vũ chính mình. Ngày hôm nay tướng quân phu nhân sợ là đâm lao phải theo lao thôi.
Diệp Thê nắm tay chàng, kéo phu quân về phía giường ngủ, do khẩn trương nàng vô tình trượt té.
Thẩm Tương Uyên dù say thì vẫn là một vị tướng quân thân thủ nhanh nhẹn, nhanh chóng ôm lấy eo nàng, kéo Diệp Thê vào trong lồng ngực. Cánh tay săn chắc, có lực cách một tầng váy lụa mỏng manh như có như không chạm lên nhũ tiêm đầy đặn.
Không biết có phải cố ý thăm dò xem Diệp Thê đã cởi áo yếm chưa không nữa?
Thật vất vả leo lên được giường, nữ tử e lệ khép chân quỳ xuống, nàng cắn môi nhỏ giọng nói: \”Tướng quân, chàng quay đầu đi được không?\”
\”Tại sao?\” Thẩm Tương Uyên vô cùng đường hoàng chính trực ngồi xếp bằng đối diện thê tử, cách nàng vừa vặn nửa thân mình.
\”Tướng quân… muốn nhìn thiếp cởi y phục sao?\”
\”Cởi bỏ cái…\” Thẩm Tương Uyên mới nói được một nửa, người trước mặt xoay cổ, nghiêng người về phía chàng. Diệp Thê nâng mắt, đầu ngón tay hờ hững chạm vào dây yếm phía sau.
Thẩm Tương Uyên nín thở.
\”Hay là… tướng quân… muốn tự mình cởi?\” Diệp Thê cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng, nguy hiểm của chàng, dừng động tác, giọng nói có chút ngượng ngùng, dò hỏi. Loại chuyện này quả đúng là khó nói thành lời.
\”Nàng tự làm là được rồi, là được rồi.\” Thẩm Tương Uyên vội vàng lắc đầu, đôi mắt căng thẳng, hai tay bám chắc lấy đầu gối của chính mình.
Người này thật là xấu… Diệp Thê nói thầm, linh hoạt tự tháo dây yếm.
Khuôn mặt đỏ hồng bởi vì động tác ngây ngô này của chàng mà nhanh chóng tan đi, chàng ta sao so với mình còn khẩn trương hơn vậy. Diệp Thê đột nhiên cảm thấy buồn cười.
Áo lót nhẹ nhàng rơi xuống, Thẩm Tương Uyên trân trân há ngoác mồm nhìn chằm chằm vào bầu ngực trắng ngần, đẫy đà trước mắt. Chàng chưa từng nghĩ đến Diệp Thê của chàng lại có thân thể yêu kiều đến thế.
Vành tai chàng đỏ ửng như gấc, gượng gạo ho lên mất tiếng.
\”Tướng quân…\” Diệp Thê đã làm người tốt thì làm đến cùng, cố gắng buông xuống sự e lệ, cẩn lấy tay chàng dẫn dắt nam tử ngu ngơ nào đó kéo nốt mảnh yếm nửa che nửa đậy còn trên người mình xuống, ôn tồn nói: \”Lần này đừng chảy máu mũi nữa nhé.\”
Xác thực Thẩm Tương Uyên không có trào máu mũi nhưng ở phương diện khác có một thứ mãnh liệt hơn đang phun trào, lại bởi vì bị chàng ta mạnh mẽ đè xuống không cách nào phát tiết. Khuôn mặt Thẩm Tương Uyên ngẩn ra, nước bọt ở khóe môi rơi xuống.
Một nam tử say rượu lại có dáng vẻ ngờ nghệch, ngốc nghếch như thế đáng nhẽ phải buồn cười lắm, nhưng giờ phút này ánh mắt chàng sâu lại, đầy nguy hiểm hệt như một con mãnh hổ đang chú tâm quan sát con mồi, chỉ chực chờ nhào đến ăn tươi nuốt sống người con gái trước mắt.
Bầu ngực trắng nõn, nổi bật hai đỉnh tiêm hồng như nụ hoa, tròn trịa đầy đặn, không có ngoại lực tác động, đôi vú rủ xuống thành hình giọt nước, đẹp đến nao lòng.