[Full – Cao H] Gả Cho Thẩm Tương Uyên – Chương 20 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full – Cao H] Gả Cho Thẩm Tương Uyên - Chương 20

Không biết tướng quân đã ăn gì chưa?

Trong phòng, Diệp Thê tắm gội sạch sẽ xong, nằm trên giường hồi lâu vẫn trằn trọc không ngủ nổi, trong tâm trí đều là bóng lưng đơn độc của chàng.

Hay là mình lén đi xem sao, Diệp Thê nghĩ vậy, nhanh chóng ngồi dậy, đang định xỏ giày, ngẩng đầu lên liền thấy một bóng dáng cao lớn sau cánh cửa.

Xuyên qua ánh nến mờ mờ, nàng nhìn thấy một dáng người cao lớn, thẳng tắp như cái bút, người kia đứng bất động hồi lâu mãi không chịu nhúc nhích.

Là Thẩm Tương Uyên, Diệp Thê không cần nghĩ cũng đoán ra. \”Tướng quân?\” Nàng nhanh chóng xỏ giày, dò xét hỏi.

Đối phương không đáp, chỉ mạnh mẽ đập vào ván cửa.

Giày còn chưa xỏ xong, nàng đã vội vã chạy ra.

Thẩm Tương Uyên đứng bên ngoài, ngoại bào vắt trên vai, thân hình rắn chắc, da thịt tinh tráng, đẹp như tượng tạc. Có người chạy ra, chàng xấu hổ ngước mắt, ánh mắt dừng trên người nữ tử.

Chàng say đến không còn biết trời trăng, nhất thời không nhận ra Diệp Thê, chỉ cảm thấy phần non mềm, đầy đặn trước ngực vô cùng quen thuộc, sau khi nhìn chằm chằm một hồi, buột miệng, ngây ngô nói: \”Bà vú?\”

Diệp Thê bị vẻ ngây thơ và lời nói bất ngờ này khiến ngẩn người: \”Ta không phải.\”

\”Vậy cô là ai? Sao lại ở trong phòng của ta?\” Thẩm Tương Uyên đẩy nàng, đĩnh đạc đi vào bên trong.

Nam nhân muốn vào, Diệp Thê sao cản nổi, đi theo sau lưng chàng cùng tiến vào phòng, không quên đóng cửa lại: \”Tướng quân, ta là Diệp Thê đây.\”

\”Diệp Thê… tên này nghe thật quen tai.\” Thẩm Tương Uyên nhìn thấy ghế dựa trong phòng, đang định ngồi xuống, nhưng mắt mũi mơ màng, thân thể loạng choạng, cuối cùng ngã ngồi trên mặt đất.

\”Tướng Quân.\” So với chàng, Diệp Thê còn choáng váng hơn, chàng rõ ràng đã say khướt, mùi rượu nồng nặc quanh người.

Nàng muốn chạy lại đỡ, lại bị Thẩm Tương Uyên tóm được tay, ấn xuống ngồi lên ghế, còn mình thì gối đầu lên đùi nàng, cũng coi như tìm được một nơi êm ái, ấm áp để nghỉ ngơi.

Chàng nấc một cái, lè nhè nói: \”Diệp Thê viết thế nào?\”

\”Diệp trong cây cối, Thê trong tươi tốt.\” Diệp Thê không thể làm gì, chỉ có thể ngồi yên nhìn mái đầu đen tuyền của chàng, ngón tay múa từng nét chữ trong lòng bàn tay chàng.

Lúc tỉnh táo người nam nhân này là một kẻ đại xấu tính, uống say cũng chẳng thấy dễ thương, ngoan ngoãn hơn là bao, nàng chỉ có thể dựa vào tâm trạng của chàng mà chiều theo.

Cũng không biết sâu rượu trong lòng có hiểu không, chăm chú nhìn theo ngón tay nàng, sau đó chậm rãi ngẩng lên.

Haizzz? Diệp Thê nhìn đôi mắt đen sâu hun hút như đầm nước, rốt cuộc người đàn ông này nghĩ thế nào mà biến khuôn mặt anh tuấn đẹp đẽ giường này giày xéo thành bộ dạng ngốc nghếch, ngây dại hiện tại chứ.

\”Tướng quân…\” Diệp Thê thu tay, không biết nên làm gì tiếp theo. \”Cha không ở đây, bà vú bà kêu ai thế?\”

Quả nhiên là nghe không hiểu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.