[Full – Cao H] Gả Cho Thẩm Tương Uyên – Chương 13 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Full – Cao H] Gả Cho Thẩm Tương Uyên - Chương 13

Sau một trận ồn ào, máu mũi của Thẩm tướng quân coi như đã khống chế được, Diệp Thê nghiêm chỉnh đứng một bên giường chờ tướng công nhà mình phân phó.

Thẩm Tương Uyên đã tỉnh, nàng đương nhiên không dám ngồi ở mép giường nữa.

Người nào đó không để tâm tình cảnh chật vật hiện tại của mình, lạnh lùng ngồi dậy, nửa tựa, nửa nằm nâng mắt đánh giá nữ nhân bối rối trước mắt.

Thẩm Tương Uyên đối với vẻ bề ngoài không chỉnh tề của phu nhân nhà mình hiện tại không để bụng, với chàng chỉ đơn giản là một nữ tử có hai mắt, một mũi, một miệng, người đủ tứ chi.

Kinh đô phồn hoa đô hội, danh kỹ như nước, mỗi người mỗi vẻ, trong cánh tiểu thư quý tộc cũng không ít người thầm ngưỡng mộ chàng, Hoàn phì Yến sấu, trăm hoa đua nở nhưng Thẩm Tương Uyên gặp xong liền quên, chẳng để trong lòng.

Nhưng Diệp Thê thì không giống vậy, nàng là thê tử chàng đường đường chính chính cưới vào cửa, sau này sớm chiều bên nhau, Thẩm Tương Uyên không thể đến cả người đầu ấp tay gối, bầu bạn suốt nửa đời còn lại cũng không nhớ mặt được.

Ngày đó thành thân voan đỏ còn chưa vén đã phải gấp gáp đi giải quyết công vụ, hiện tại cũng nên cẩn thận nhìn cho thật kỹ.

Nam tử xem xét nửa ngày cuối cùng kết luận \”Coi như thuận mắt\”. Gương mặt nàng rất nhỏ, còn chưa bằng một bàn tay chàng, hai mắt không quá lớn nhưng đôi con ngươi trong sáng, hữu thần, đôi môi chúm chím hồng nhuận ý cười dịu dàng lúc nào cũng như có như không đậu bên khóe miệng, còn có hai vết lõm nho nhỏ.

Cái này gọi là gì mà lúm đồng tiền.

Xuống dưới một chút, là… bầu ngực đầy đã ẩn hiện sau lớp áo mỏng,.. áng chừng một bàn tay cũng khó nắm hết. Có vẻ thê tử của chàng đang có chút khẩn trương, trống ngực đập dồn dập càng làm nơi ấy trở nên bắt mắt.

Thâm tâm nam nhân nào đó khẽ động.

Nàng đang lo lắng sao? Thẩm Tương Uyên thầm nghĩ, chàng thấy đôi môi nàng khẽ run rẩy, đôi má lúm đồng tiền càng thêm rõ ràng.

Và còn… nơi nhạy cảm vừa bị chàng vô tình thấy được… Khụ nặng trĩu, trắng muốt, còn … còn có hai điểm đỏ tươi hút mắt bên trên.

Chàng cố nén cảm giác khô nóng lại, không mặn không nhạt nâng cằm lên, để ngừa xoang mũi lần nữa đổ máu.

Chỉ là động tác nhỏ này rơi vào mắt Diệp Thê lại mang một ý nghĩa biểu đạt khác. Nàng cho rằng Thẩm Tương Uyên đang thể hiện sự khinh miệt, bất mãn với nàng.

Diệp Thê không rõ mình đã làm gì khiến chàng không vừa lòng, cẩn thận nhìn qua nhìn lại, không may mặt đối mặt với con người lạnh lùng kia.

Bốn mắt nhìn nhau, lại không biết nói gì, yên lặng hồi lâu. Cuối cùng Thẩm tướng quân chủ động mở miệng: \”Nhìn cái gì?\” Giọng chàng trước giờ vẫn quen thói cấp trên, giọng điệu vừa nghiêm khắc lại, lạnh lẽo.

\”Không…\” Diệp Thê nhỏ giọng, nghĩ thầm trong bụng: Rõ ràng là chàng nhìn ta trước.

Gặp phải người nhút nhát như nàng, Thẩm Tương Uyên có chút mất kiên nhẫn, nhăn mi, lần nữa mở miệng, bời vì bị thương nên hơi thở có chút uể oải: \”Không có gì, nói rõ xem nào.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.