Nến đã cháy hơn nửa, trên giá muội nến nhỏ xuống chi chít xếp chồng lên nhau tạo thành những đường cong uốn lượn hình hài phong phú, đặc sắc. Tình dục như đốm lửa từng chút từng chút nhóm lên trên thân thể Diệp Thê cuối cùng bùng cháy không dập tắt nổi.
Sa vào dục vọng, nàng chẳng còn giữ nổi vẻ đoan trang, hiền thục ngày thường mà giống như yêu nữ ngàn năm ăn dương khí nam nhân mà tu luyện thành người, uyển chuyển, yêu mị đến động lòng.
Ánh nến mờ mờ ảo ảo nhảy nhót trên khuôn mặt chếnh choáng men tình của nàng, dưới chiếc mũi cao, tinh xảo là đôi môi sưng đỏ, vừa rồi hầu hạ phu quân, khóe miệng vẫn còn vương chút tinh dịch, yêu mị không tả xiết.
Diệp Thê ngồi dưới đất, sát mép giường, song hai chân đã mềm nhũn không tài nào đứng lên nổi. Cánh tay xuyên qua tầng tầng lớp lớp váy mỏng, chạm xuống nơi tư mật đã ướt đẫm.
Rốt cục nàng vẫn không dám cởi quần lót…
Đầu ngón tay chạm vào nơi mềm mại, ẩm ướt kia nhẹ nhàng xoa bóp vài cái, những xúc cảm xa lạ, mới mẻ khiến toàn thân nàng run lên, miệng không tự chủ phát ra những tiếng rên rỉ câu hồn. Nàng không khống chế được môi lưỡi, nước dãi theo khóe miệng chậm rãi chảy xuống, hòa cùng tinh dịch dính trên cánh môi dưới.
\”A… mềm quá.\”
Thấp giọng thở dốc, giọng nói triền miên, uyển chuyển dù bất kỳ người đàn ông nào nghe thấy đều lập tức xiêu lòng.
Diệp Thê không biết hiện tại bộ dạng của mình có bao nhiêu mê hoặc, cả người ướt át phong tình, hệt như một đóa hoa đọng sương mai ban sớm, e ấp, kiều diễm, chỉ chực chờ người đến hái.
\”Ma ma nói hoa huyệt… là … là nơi này sao?\”
Nàng sờ soạng, móng tay như có như không chạm vào cánh hoa, đúng là vị trí dâm dịch đang ào ạt chảy ra, Diệp Thê dùng ngón cái đút vào khe hở, lòng bàn tay đè lên cửa mình. Nàng kinh ngạc phát hiện hoa huyệt nhỏ của mình vô thức co rút lại.
Mới vừa rồi nữ tử nàng đó được ăn no tinh dịch, nhưng cái miệng bên dưới thì vẫn bị bỏ đói, khao khát được lấp đầy.
Sẽ vỡ mất, Diệp Thê đã tận miệng nếm thử. Cái đó của Thẩm Tương Uyên lớn như thế, nàng không dám tưởng tượng vật kia mà đâm vào hoa huyệt của mình sẽ có cảnh tượng gì.
Sẽ dọa người đến cỡ nào, nghĩ đến đã thấy sảng khoái.
Diệp Thê nhắm mắt tưởng tượng đến thứ thô cứng đầy khoái cảm kia, biên độ co rút của ngón tay tự động tăng lên, không ngừng ma sát với cửa mình. Càng chạm vào càng thèm khát, sự thèm thuồng ấy khiến nàng không ngừng sờ soạng bản thân, tự an ủi cơ thể đang gào thét được thỏa mãn.
Thần sắc mờ mịt trên khuôn mặt nàng vừa vặn trùng khớp với cô gái trên trang sách, ban đầu là lớp sương mỏng phủ núi đồi hư ảo, sau đó là mưa sa tới tập đổ xuống sen xanh…ướt át, diễm tình.
Diệp Thê không chịu nổi khoái cảm, ngóc đầu lên, lộ ra cần cổ mảnh mai, xinh đẹp, nước mắt ướt mi, lã chã chực khóc. Bàn tay bủn rủn chôn dưới váy, dục vọng cứ càng ngày càng lớn lên gào thét được thỏa mãn, cảm giác như thể cheo leo giữa lưng chừng núi không cách nào trèo lên đỉnh vừa bất lực, vừa lúng túng.