[Full] Cá Voi Cô Đơn – Hàm Yên – Chương 51: Lớp học tạo hoa – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 5 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Full] Cá Voi Cô Đơn – Hàm Yên - Chương 51: Lớp học tạo hoa

Chiêm Hỉ không biết mình đã ngủ từ lúc nào, chỉ biết trong lúc mơ màng, có người hôn lên trán cô, cô lẩm bẩm hỏi: \”Mấy giờ rồi?\”

Không có tiếng trả lời.

Sau đó, nệm bên cạnh cô hõm xuống, có người nằm xuống, chăn bông trên người cô được kéo ra, nhưng không ai chạm vào mình. Chiêm Hỉ không mở mắt, tiếp tục giấc mơ ngọt ngào của mình.

Buổi sáng, đồng hồ sinh học khiến cô tự động thức dậy lúc 8h, rèm cửa che hết ánh sáng trong phòng khách sạn, cả phòng đều tối. Chiêm Hỉ bật đèn đầu giường, quay đầu lại nhìn, Lạc Tĩnh Ngữ đang ngủ say bên cạnh cô, đang ngáy khẽ.

Anh ngủ sát mép giường, quay lưng về phía cô, cả hai cánh tay đều để ngoài chăn, cô có thể nhìn thấy xương bả vai nhô ra dưới chiếc áo phông ngắn tay màu trắng và đường sống lưng trũng sâu.

Chiêm Hỉ xuống giường đi tới bàn làm việc, nhìn thấy màu xanh lá của hoa lá trên bàn, đường gân lá rõ ràng, màu sắc rất tự nhiên, trên đầu hoa nhú lên một cụm nhụy hoa màu vàng, cuống hoa màu xanh lục, không rõ là loại hoa gì.

Cô lại đến bên cửa sổ, vén rèm cửa nhìn ra ngoài. Cuối tháng năm, thời tiết càng ngày càng nóng, căn phòng này ở hướng đông, ánh nắng sáng sớm rất chói mắt. Phía dưới là một con đường nhỏ, trông rất tấp nập, người xe nườm nượp, có thể nghe thấy vài âm thanh nhỏ thông qua cửa sổ.

Chiêm Hỉ biết Lạc Tĩnh Ngữ có lớp lúc 9 giờ sáng, đợi đến 8:20 cô mới ngồi xuống bên mép giường vỗ nhẹ vào cánh tay anh, Lạc Tĩnh Ngữ không trả lời, hơi thở dài đều đặn, rõ ràng anh đang ngủ rất say.

Chiêm Hỉ cúi người hôn \”chụt\” hai cái lên mặt anh, cuối cùng anh cũng bị đánh thức.

Bây giờ Lạc Tĩnh Ngữ không còn cố tình che giấu giọng của mình trước mặt Chiêm Hỉ, sau khi tỉnh dậy liền hắng giọng, anh quay lưng lại, có lẽ ánh mặt trời đã chói đến anh. Lạc Tĩnh Ngữ đưa tay lên che mặt thở một tiếng \”Ưm\” dài, dường như đang oán giận không được ngủ đủ.

\”Dậy đi! Sắp muộn rồi!\” Chiêm Hỉ đưa hai tay xoa mặt anh, vỗ mấy cái. \”Bạn học Tiểu Ngư, đứng lên! Đã tám giờ rưỡi rồi đấy…\”

Lạc Tĩnh Ngữ nheo mắt, không nhìn rõ môi của cô, đột nhiên duỗi tay ra ôm lấy cô, Chiêm Hỉ nhào lên người anh.

Cô đang mặc một chiếc váy ngủ, nhưng không có gì trong đó, thân thể của hai người cách một tấm chăn áp sát nhau, dường như Lạc Tĩnh Ngữ vẫn chưa phát hiện, anh nhắm mắt lại ôm cô đầy mãn nguyện. Bàn tay anh chạm vào lưng cô, còn đắm chìm trong mộng đẹp.

\”Này, anh buông em ra đi!\” Chiêm Hỉ cực kỳ xấu hổ, đẩy đẩy một chút rồi cuối cùng cũng đứng dậy. Rốt cuộc Lạc Tĩnh Ngữ cũng mở mắt, nhẹ nhàng nhìn cô rồi ra dấu: [Chào buổi sáng.]

Chiêm Hỉ cũng trả lời bằng thủ ngữ: [Chào buổi sáng.]

Lạc Tĩnh Ngữ: [Bây giờ là mấy giờ?]

Chiêm Hỉ cong ngón trỏ, tạo thành chữ \”9\”.

Lạc Tĩnh Ngữ: \”!\”

Anh lập tức bật dậy, cùng lúc đó vòng tay của anh cũng bắt đầu run lên, đó là báo thức của anh lúc 8h30.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.