[Freenbecky] Chúng Ta Là Gì Của Nhau? – Hiểu lầm chồng chất – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 4 lượt xem
  • 7 tháng trước

[Freenbecky] Chúng Ta Là Gì Của Nhau? - Hiểu lầm chồng chất

Như thói quen, dù Freen có say hay mệt đến mấy, đúng 7 giờ cô sẽ thức giấc. Becky hiểu cô nên 6 giờ đã có mặt tại nhà Freen, định chuẩn bị nấu đồ ăn sáng, tỏ ý làm hòa với Freen. Khi mở cửa vào nhà thì bắt gặp cảnh tượng như vậy, nguyên liệu làm đồ ăn rơi xuống tại chỗ, Becky không tin trước mắt mình, mọi thứ như sụp đổ, nàng chạy đi nhưng cũng không biết đi về đâu, cứ thế mà chạy.

Còn Freen giật mình thức giấc thấy đang ôm Mon cô hốt hoảng, cũng do thói quen ôm Becky lúc ngủ, say quá không nhận thức được thành ra thế này. Cô lấy tay đấm vào đầu mình liên tục. Nhìn quần áo trên người vẫn còn nguyên vẹn, cô thở phào nhẹ nhỏm.

\”Hên quá, không làm chuyện gì có lỗi với Becbec, vợ mà biết bỏ mình chắc chết quách cho xong\” cô xoa xoa 2 bên thái dương, nhưng không hề hay biết, Becky chứng kiến hết. Hiểu lầm càng chồng chất.

Mon vẫn còn say giấc, cô vội xuống giường tắm rửa thay đồ về nhà Becky làm hòa. Xong ra gọi Mon dậy:

\”Mon ơi, dậy đi, dậy Mon\” khẽ lay cánh tay nàng

Mon mắt nhắm mắt mở, mờ mờ thấy 1 cô gái trước mặt mình nàng bỗng hét toáng lên, làm Freen giật cả mình.

\”Á, cô cô là,… Freen\” dần dần nàng quen với ánh sáng thấy rõ khuôn mặt cô, kí ức cấp 2 ùa về. Khí chất ngời ngời, phong thái lãnh đạm, ngày càng đậm nét hơn, 1 Freen Sarocha biết bao nhiêu người ngưỡng mộ.

\”Uhm, Freen đây, hôm qua vô tình mình đụng trúng, rồi Mon say quá, nhà mình gần nên đưa Mon về đây nghỉ\”

\”Cảm ơn Freen, à thôi không phiền Freen, mình về nha khi khác chúng ta hẹn gặp, bây giờ mình phải về ngay\”

Mon cười nhàn nhạt, tránh ánh mắt của Freen bước xuống giường lại thấy trên người mặc đồ khác, nàng lại la lên lần nữa.

\”Có chuyện gì vậy Mon\”

\”Đồ, đồ của mình\”

\”À, hôm qua Mon say quá có nôn trúng quần áo nên mình thay đồ cho Mon, mình không nhìn thấy gì đâu, mình tắt đèn rồi, Mon yên tâm nha, chỉ thay đồ bên ngoài thôi\”

\”Hừm, mình có nghĩ gì đâu, con gái với nhau không mà, tại mình hoảng hơi lớn tiếng, xin lỗi Freen\”

Nghe giọng nói của Mon chất chứa nhiều tâm sự, cũng lâu rồi không gặp mặt. Dù gì Mon cũng là người đầu tiên làm tim cô rung động, không thể không quan tâm.

\”Mon không cần khách sáo vậy đâu, nhớ lại thời cấp 2 mình thân thiết, vậy mà đã gần 9 năm mình mới gặp lại, mình rất vui\”

\”Uhm, mình cũng vậy\” Dù miệng Mon nở nụ cười, nhưng ánh mắt buồn rười rượi. Freen tiếp lời:

\”Nhưng gặp trong tình huống hôm qua, chắc có 1 không 2 của tụi mình rồi, nếu không ngại Mon nói mình biết Mon gặp chuyện gì, hay đại khái cuộc sống Mon bây giờ ra sao\”

Mon ấp úng, nửa muốn nói muốn không, Freen nhìn nàng lại có cảm giác muốn biết Mon thế nào, cô nói thêm:

\”Mon vẫn còn xem mình là bạn mà phải hông, cái thời 2 đứa chuyện gì cũng tâm sự, có thể mình không giúp được, nhưng mình có thể lắng nghe, Mon nói ra nhiều khi thoải mái hơn thì sao, Mon tin mình chứ\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.