Thành viên trong nhóm nhanh chóng trả lời, kiểu như chúc mừng, Andrew Chad thì chưa thấy có trả lời, Aritha Micah thì chỉ gửi có một tin nhắn xong liền không thấy bóng dáng nữa, ngược lại thì chỉ có Enoch Duane vui vẻ nhất, lải nhải không ngừng, vài nhân viên nâng \”chân thúi\” cho ông thì phụ họa theo.
Năm Lạng giơ chân giò mèo mập lên lay lay vạt áo nàng, bỗng chốc nàng mới hoàn hồn, kéo lên trang trước, xem lại thông báo của Aritha Micah thêm lần nữa, quá đột ngột, tại sao lại như vậy được?
Nàng xoa xoa lưng Năm Lạng, để mèo tự đi chơi một mình, do dự một lúc, vẫn quyết định thăm dò Aritha Micah để tìm lý do thử xem, đối phương là lãnh đạo, lời nói của mình không thể quá trực tiếp hoặc quá xung đột, sau khi cẩn thận cân nhắc từng câu từng chữ xong, nàng mới gửi tin nhắn đi.
Giao diện chat không có động tĩnh gì, đợi vài phút, đối phương vẫn không trả lời, đang lúc nàng dự định đặt điện thoại xuống, đột nhiên trên giao diện hiển thị đối phương đang nhập chữ, thế nhưng chờ thêm vài phút, vẫn chưa thấy có tin nhắn trả lời.
E là quyết định này đối với Aritha Micah cũng không dễ dàng gì, dù sao bà cũng đã dẫn dắt Becky hết bao nhiêu năm, vẫn phải có chút tình cảm.
Bên này vẫn còn đang nhập chữ, Andrew liền gửi tin nhắn tới, Becky chỉ đáp: Không có chuyện gì đâu.
Suy nghĩ một chút, ngược lại còn trấn an anh một phen, Andrew sợ nói nhiều sẽ ảnh hưởng đến nàng, chỉ ngắn gọn trò chuyện thêm vài câu liền out ra, cuối cùng Aritha Micah cũng trả lời, chỉ đúng một câu: Sáng sớm ngày mai vào phòng làm việc chị.
Becky nhíu mày, chỉ đợi ngày mai rồi tính.
Chín giờ rưỡi, Freen về, hai ngày nay cô đều bận rộn chuyện Luccise, ngày hôm qua nửa đêm mới về đến nhà, hôm nay đã xem như là sớm hơn rất nhiều. Trong giai đoạn khó khăn khi bị gia trưởng phản đối như lúc này, cả hai tâm sự hơn lúc trước rất nhiều, có gì cũng sẽ nói cho đối phương biết, nhưng chuyện tối hôm nay Becky chưa có ý định nói quá sớm, để xem xem Aritha Micah trả lời như thế nào mới tính tiếp.
Năm Lạng vừa nhìn thấy Freen, lắc lư cái đuôi mèo, có ý lảng vảng trước mặt cô, Freen vừa cúi người định ôm nó, cái tên nhóc con sĩ diện hão này liền né tránh, chính là không cho cô đụng, vòng qua vòng lại khu vực ghế salon, rồi lại chạy sang ngồi kế Becky.
\”Khi nãy còn tìm em đó.\” Becky để lộ nụ cười dịu dàng từ đáy mắt, tên nhóc này còn rất nũng nịu mà tựa đầu lên tay nàng.
Chân mày của Freen nhướng nhướng lên, không chút ý định muốn lại gần nó, Năm Lạng liền nhoài đầu ra nhìn cô, còn \”Méo – méo\” đầy giận dữ.
.
Ngày hôm sau, trời âm u, dự báo thời tiết có nói là hôm nay sẽ mưa.
Becky vừa để túi xách xuống liền vào phòng Giám đốc. Aritha Micah đến sớm, đã an vị trước bàn làm việc duyệt văn kiện, bà nhìn thấy Becky, nhưng cũng không có động tác gì khác, vẫn tiếp tục cúi đầu duyệt văn kiện như cũ.
\”Micah tỷ.\” Becky cúi đầu hô.
Aritha Micah vẫn không lên tiếng, ký soàn soạt, xong kép văn kiện lại, làm xong hết mọi chuyện mới ngẩng đầu lên, nhìn nhìn nàng, rút ra một bộ văn bản, xoay ra đặt ngay trước mặt nàng, trầm giọng nói: \”Tại sao không báo cáo cho chị?\”