Bất ngờ của Freen.
Ở một góc nhà họ Armstrong có một căn phòng nhỏ không ai sử dụng.
Freen dẫn Becky đến trước cửa phòng, rồi chỉ vào bên trong:
\”Em mở ra đi, sẽ thấy bất ngờ.\”
Becky tò mò đẩy cửa vào, ngay lập tức đứng sững lại.
Bên trong căn phòng không có đồ đạc gì, nhưng trên sàn trải thảm chất đầy những hộp quà, trông như một ngọn núi nhỏ.
\”Sao lại có nhiều quà thế này?\”
Becky ngạc nhiên quay lại hỏi Freen.
\”Em mở từng món ra thì sẽ biết. Bắt đầu từ hộp đầu tiên bên trái.\”
Freen nói, ánh mắt đầy chờ mong.
Becky tiến vào, cầm lấy hộp quà đầu tiên, mở ra. Bên trong là một tấm thiệp viết tay với nét chữ quen thuộc của Freen.
[Becky yêu quý, hôm nay là sinh nhật đầu tiên của em. Em là một bé con ngoan ngoãn và đáng yêu. Dù chưa biết đi, nhưng em bò rất nhanh, là một bé bảo bối mũm mĩm. Chị tặng em một chiếc khóa trường mệnh, chúc em luôn khỏe mạnh và vui vẻ 😄.]
Nhìn dòng chữ ấy, nước mắt Becky không kìm được mà rơi xuống. Cô nhận ra đây là quà sinh nhật bù mà Freen đã chuẩn bị cho từng năm cô chưa từng có quà.
\”Em khóc gì chứ, mới chỉ món đầu tiên thôi mà. Ngoan nào…\”
Giọng nói nhẹ nhàng của Freen vang lên bên tai. Nàng cúi xuống, lau nước mắt cho Becky bằng bàn tay ấm áp.
Ngẩng lên, Becky thấy gương mặt của Freen như được phủ lên ánh sáng dịu dàng, nụ cười tràn đầy yêu thương.
\”Tiếp tục mở nữa không?\”
Freen khẽ hôn lên trán cô và hỏi.
Becky gật đầu, dù biết rằng mình sẽ khóc nhiều hơn nữa, cô vẫn muốn xem hết những món quà ấy.
Cô mở hộp quà tiếp theo. Lần này, tấm thiệp không phải chữ của Freen mà là của mẹ cô, Cecilia Schariac.
[Con yêu của mẹ, xin lỗi vì mẹ không thể ở bên con trong ngày sinh nhật. Mỗi lần nhìn kết quả kiểm tra sức khỏe của con, mẹ đều cảm thấy tự hào. Con là một bảo bối kiên cường và kỳ diệu. Mẹ yêu con.]
Kèm theo tấm thiệp là một bộ đồ chơi thông minh, món quà mẹ cô chuẩn bị từ lâu.
Hộp tiếp theo là của Arlan Armstrong, ba cô, cũng có một tấm thiệp gửi gắm lời chúc.
Nhớ lại lần Freen hỏi về những sinh nhật đã qua của mình, Becky nhận ra, không chỉ là bù đắp, mà Freen còn âm thầm liên hệ cả ba mẹ cô để cùng chuẩn bị những món quà này.
Cảm xúc dâng trào, Becky bật khóc nức nở, không thốt nên lời. Cô ôm chặt lấy Freen, vùi mặt vào vai nàng mà khóc.
Freen dịu dàng vỗ lưng an ủi:
\”Bảo bối của chị, tặng quà cho em không phải để em khóc mãi thế này đâu. Các bảo bối trong bụng sẽ nghe thấy đấy, em phải làm một người mẹ mạnh mẽ chứ.\”