Tiễn khách xong, khi quay lại, Freen thấy Becky đứng lặng lẽ trên ban công, đôi mắt xa xăm như đang chìm đắm trong suy tư.
Kể từ khi Cecilia Schariac xuất hiện, Becky dường như ít nói hơn, cả buổi không còn sự hoạt bát thường ngày.
Freen hiểu rằng nỗi lòng của Becky không thể lập tức cởi bỏ, nhưng nhìn cô như vậy, Freen không khỏi lo lắng.
Thay vì bước thẳng đến ban công, Freen ngồi trên sofa, cầm điện thoại gửi cho Becky một tin nhắn.
[Becca, đang nghĩ gì thế? Miêu miêu âm thầm quan sát.jpg]
Mỗi lần nhận được mấy tấm hình dễ thương mà Freen gửi, Becky thường không kiềm được mà bật cười.
Chưa đầy một phút sau, âm báo tin nhắn vang lên, báo hiệu tin nhắn từ \”chuyên mục\” của Freen.
Becky mở điện thoại, nhìn hình ảnh chú mèo nhỏ thò đầu ra, đôi mắt to tròn trông vô tội khiến người ta mềm lòng.
Nỗi buồn trong lòng cô như được kéo lên khỏi đáy vực, trở về với sự ấm áp hiện tại.
Ngay khi vừa mỉm cười, một tin nhắn khác lại đến:
[Miêu miêu chống cằm má.jpg]
Hiểu rằng Freen đang lo cho mình và cố gắng làm cô vui, Becky thôi không đứng thẫn thờ ngoài ban công nữa. Cô quay người trở lại phòng khách.
Trên sofa, Freen ngồi chống cằm, tư thế giống hệt chú mèo nhỏ trong hình, đôi mắt sáng nhìn Becky. Gương mặt lạnh lùng vốn có của nàng tạo ra sự tương phản đầy thú vị.
Nhìn cảnh này, lòng Becky run lên một chút. Cô bước tới gần, cúi người hôn nhẹ lên môi Freen.
Freen ngửa đầu đáp lại nụ hôn của cô, sự mềm mại khiến trái tim cả hai như được xoa dịu.
Sau một lúc, Becky tạm rời môi Freen, bế nàng ngồi lên đùi mình. Trán tựa vào trán, cô nhắm mắt, hơi thở mang theo chút mệt mỏi.
\”Becca\”
Freen nhẹ nhàng lên tiếng, tay vuốt ve gáy Becky.
\”Thật ra, lần tốt nghiệp của em, giáo sư Cecilia đã đến. Chị từng nhìn thấy bà ấy. Bà còn nhờ chị chụp lại khoảnh khắc của em. Chị nghĩ bà thật sự muốn tham gia vào cuộc sống của em, chỉ là không biết phải làm thế nào. Chắc chắn một điều rằng bà ấy có tình cảm với em, chỉ là cách thể hiện khác biệt vì những tổn thương mà não bộ bà ấy từng chịu. Bây giờ, khi không có giáo sư Arlan bên cạnh dẫn dắt, chúng ta có thể thử làm điều đó. Chị tin bà ấy sẽ trở thành một người mẹ tốt.\”
Becky lặng lẽ gật đầu, dù tâm trạng vẫn chưa hoàn toàn nhẹ nhõm.
\”Em đang buồn điều gì? Vừa rồi đã nghĩ gì thế?\”
\”Chỉ là… nhớ lại những ngày thơ bé. Đột nhiên cảm thấy mẹ có chút đáng thương.\”
\”Becky, em có thể chia sẻ với chị được không? Nếu em thấy tiếc nuối điều gì, chúng ta có thể rút kinh nghiệm để sau này không để con của chúng ta phải chịu điều tương tự.\”
Freen ôm chặt cô, dịu dàng an ủi.
Trong vòng tay ấm áp của Freen, lớp phòng vệ trong lòng Becky như tan chảy.