[Faker-Deft] Ngọc Trai – Chap 8: Con dâu bé bỏng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 26 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Faker-Deft] Ngọc Trai - Chap 8: Con dâu bé bỏng

Sanghyeok mê mẩn những ngọn tóc đáng yêu của đối phương. Lau tóc rồi sấy thật khô, anh mới nhận ra thời gian đã khá trễ.

Người trong gia đình đều biết Sanghyeok là kiểu người rất đúng giờ giấc. Đặt biệt là giờ ăn càng khá khắt khe.

Nhưng hôm nay ông chủ và bà chủ cùng quản gia Jeon lại kinh ngạc thêm một lần nữa.

Tuy vậy họ biết rõ rằng cả ngày hôm nay có bao nhiêu kinh ngạc đi chăng nữa thì có lẽ nó chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.

Lý do cho điều đó thì chắc chắn rồi! Là con dâu bé bỏng chứ sao!

Thế là hai ông bà đã ngồi đợi rất lâu, trái ngược với tâm thế bực bội thì cả hai lại rất háo hức khi nghĩ đến gặp đứa nhỏ.

\”Em..em có thể\”

Giọng nho nhỏ trầm ổn, nhẹ nhàng đánh vào trái tim nhảy dựng của hai ông bà.

Thế là đôi mắt họ liền nhìn về phía cậu bé đang đứng kề Sanghyeok.

Ôi trời! Trông con trai họ hai chữ \’lo lắng\’ ghi lớn trên vẻ mặt của nó kìa.

Cậu bé Beta từ đầu đến cuối chưa từng ngẩn mặt, một mực cúi xuống mà đi theo anh bạn đời.

Ban nãy khi Sanghyeok sấy tóc khô thì anh đã đề nghị cậu xuống ăn tối với giọng nói nhẹ nhàng cộng với tông trầm cuốn hút.

Hyukkyu không thể từ chối, cũng chẳng dám từ chối.

Cậu nghĩ rằng đơn giản là ăn tối thôi, mình sẽ như thường lệ xuống tự lấy rồi biến khỏi mắt anh. Nhưng cậu còn chưa kịp đứng dậy thì anh ấy đã bế gọn trên tay mà tiến ra ngoài hành lang rồi đi xuống bậc tâng cấp.

\”Đừng sợ! Anh biết em còn yếu, sẽ té khi đi cầu thang đấy. Để anh bế em xuống nhà.\”

Hyukkyu như một búp bê sứ bị người ta khống chế bế đi ngoan ngoãn yên ắng.

Nhưng khi cậu nhận ra anh ấy đưa cậu hướng phòng bếp. Nơi cậu có thể nhìn ra được có người trong đấy.

Cảm xúc hốt hoảng ngại ngùng khiến cậu phải bật lên câu nói đầu tiên từ khi tỉnh dậy.

Sanghyeok cũng chiều ý mà để cậu xuống rồi dìu cậu đi từng chút.

Có lẽ vì có ánh mắt của người lớn nên Hyukkyu mỗi bước đi đã ổn định hơn so với lúc rời khỏi giường. Cậu hoảng lắm!

Nhưng cánh tay của anh cứ ôm eo cậu mà đẩy cậu đi về hướng bàn ăn nơi có hai người đang nhìn cậu cười tít mắt.

Cậu tự hỏi sao họ lại mỉm cười!

Vì cậu cho rằng thân phận cậu không nên ở đây.

Chỉ là nhanh chóng Sanghyeok đã thì thầm với cậu.

\”Gia đình này không thể thiếu em được đâu\”

Câu nói mang bao nhiêu thắc mắc đến cho Hyukkyu.

Tuy nhiên điều cậu chú ý lúc này là hai người xa lạ.

\”Con.. chào hai bác, chào ông ạ\”

Hyukkyu nhận ra lão Jeon người đưa cậu vào căn phòng đáng sợ ấy. Nghĩ lại cậu cũng không trách, với cả tuy nhớ tới thật buồn nhưng cậu ổn mà.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.