\”Jeong-gyun! Mau đưa người theo tôi\”
Chỉ để lại một lời Sanghyeok đã nhanh chóng rời khỏi.
Nhìn từ xa xăm, bóng tối về đêm chỉ có những bóng đèn đường bừng sáng.
Tiếng xe rít gào từ những tay đua mang trong mình nhiệm vụ quan trọng. Là mệnh lệnh nên nó cực kỳ quan trọng. Và mệnh lệnh chính do quỷ vương Faker đưa ra.
Ánh sáng từ đèn led kéo dài một đoạn lớn mà nó đi qua. Hơn chục chiếc xe nối đuôi nhau đi với tốc độ cao.
Sanghyeok một mình một xe, tâm trạng cực kì xấu. Đôi mắt sắc lạnh đến đáng sợ, nắm tay hằn lên những đường gân.
Cảm xúc hiện tại thật khó để giải bày.
Anh biết bản thân đang tức giận, biết bản thân đang không thể kìm chế sức mạnh.
Nhưng anh hiểu rõ cần làm gì lúc này, anh cần phải đến cạnh Hyukkyu.
Tình yêu nhỏ của anh đang khóc, đang đau đớn và cần anh.
Cơn gió lạnh cũng không thể khiến anh bớt nóng nảy, bởi lúc này tâm trí anh chỉ nghĩ đến Hyukkyu.
Nghe tiếng em ấy gọi tên mình!
Tiếng gọi tha thiết ấy làm anh bấn loạn lo lắng.
\”Hyukkyu à! Chờ anh..\”
Sát thủ canh gác xung quanh nhà nhỏ, họ không có ý định liều mạng với đám người quân đội vừa xuất hiện này.
Dù gì về số lượng họ thua, vì thế chỉ kéo dài thời gian một chút không để đám người quân đội này xâm nhập dễ dàng.
Tuy nhiên quân đội đào tạo rất ăn ý, nhẹ nhàng tách hai đội. Đội thứ 2 cùng Sanghyeok vào trong
Sanghyeok cả người đầy sát khí lạnh lùng đi vào..
Bên trong vắng lặng không bóng người, tràn ngập là bóng tối.
\”Có bẫy, mọi người cẩn thận\”
Là giọng nói của một người có kinh nghiệm thực chiến.
Nhờ kinh nghiệm họ dễ dàng sử lý cạm bẫy và mở đường cho Sanghyeok.
\”Nơi này có hầm!\” Lại là người có kinh nghiệm trong đội khi quan sát mà báo cho Faker.
\”Cái người ở ngoài, tôi sẽ vào\”
Sanghyeok kiên định nhắc nhở.
Cửa hầm mở dẫn đến con đường rỗng đi đến một cách cửa khác.
Sanghyeok kiểm tra, rất rõ ràng là nơi này. Pheromone của Hyukkyu đang ở đây, cực kì yếu ớt.
\”Hyukkyu!\” Sanghyeok dùng sức phá cửa. Cánh cửa mở cũng là lúc anh đứng như trời trồng.
Cảnh tượng trước mắt khiến Sanghyeok cực kì tức giận, lại cực kì đau lòng.
Hyukkyu bị dày vò nằm yên ắng trên giường với ánh mắt thất thần.
Tứ chi vẫn còn bị trói, đôi mắt khóc đến đỏ âu giờ đây đã cạn nước mắt.
Sanghyeok lòng đau như cắt, anh đi đến bên cậu.