[Faker-Deft] Ngọc Trai – Chap 47: Sanghyeok! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 6 lượt xem
  • 8 tháng trước

[Faker-Deft] Ngọc Trai - Chap 47: Sanghyeok!

Hyukkyu bị trói chặt, cổ tay và cổ chân đau đến rỉ máu vì chống cự.

Cậu khó thở, nước mắt lại rơi khi biết bản thân bị một người xa lạ chạm vào thân thể mà không phải anh Sanghyeok.

Bàn tay kia mỗi khi chạm đến đâu, cậu lại muốn rửa sạch nơi đấy.

Thấy cậu khóc, hắn càng làm tới. Nước mắt này thật xinh đẹp, càng kích thích dục vọng hắn.

Hyukkyu loã thể, Rekkles cạnh bên mất 1 phút nhìn say đắm. Đến khi tiếng cậu nứt nỡ khiến anh giật mình, bản thân nhận ra không thể làm gì được, không thể cứu cậu.

Hyukkyu bình thường đã xinh đẹp. Nhưng lúc này càng xinh đẹp hơn nữa.

Chỉ là Rekkles nhói lòng, dù có đẹp anh cũng có thể nhìn thấy nỗi đáng thương ấy.

Chỉ bởi nước mắt em rơi! Lại khiến anh cảm thấy như bản thân đã làm điều có lỗi với em.

\”Em khóc thật đẹp! Nào rên lên tôi nghe\”

Do-huyng ánh mắt giờ đây tràn đầy dục vọng. Hắn muốn làm con người xinh đẹp này khóc thật nhiều. Biến em trở thành của hắn.

Hyukkyu bị lật người, thanh gỗ từ miệng được lấy ra.

\”A hức đừng mà!\”

Thanh âm rên rỉ trong căn phòng ngập Pheromone hỗn độn.

Do-huyng khoái chí, hắn chạm vào tuyến thể nơi nhạy cảm của cậu.

Nhưng rồi bỗng chốc vị mặn từ tuyến thể bộc phát.

Do-huyng không thể rót Pheromone của mình vào người em.

Bởi vết cắn vĩnh viễn này là từ Engima. Nếu nó là của Alpha, hắn còn có cơ hội cưỡng chế gỡ bỏ.

\”Anh Sanghyeok! Sanghyeok! Cứu em với!\”

Không còn tiếng rên rỉ, Hyukkyu cắn răng trấn an bản thân bằng cách tin tưởng vào bạn đời của mình.

Điều đó thành công khiến Do-huyng tức giận. Những lời mắng chửi từ Rekkles cũng không bằng tiếng gọi dịu dàng của beta nhỏ.

Cái tên này, Do-huyng căm ghét.

Tiếng gọi ngọt ngào này làm hắn phải ganh tị.

\”Câm mồm!\”

\”A..đừng..đau..đau, Sanghyeok, Sanghyeok à!\”

Nước mắt càng rơi thấm mảng nhỏ trên gối, Rekkles lần đầu cảm nhận được nỗi đau từ trái tim.

Anh nhìn nước mắt ấy!

Nhìn thấy tên khốn nạn đang hành hạ tuyến thể em.

Máu từ tuyến thể chảy không ngừng!

Anh khóc, anh xót, nỗi đau này khiến anh quên đi vết thương đầy máu của mình.

\”Do-huyng! Tôi quỳ xuống xin anh. Dừng lại đi! Tôi có thể cho anh những gì anh muốn. Làm ơn tha cho Hyukkyu đi\”

Hai mắt anh đỏ, chuyện xảy ra trước mắt anh cả đời cũng chẳng bao giờ quên.

Nhưng anh không hối hận!

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.