Sanghyeok và Hyukkyu trong bữa tiệc được chào đón rất nồng nhiệt. Vì Sanghyeok không chỉ là mục tiêu làm ăn mà Hyukkyu còn là cái cớ để mọi người tiếp cận.
\”À Sanghyeok, cậu có thể nói chuyện với tôi một chút được không?\”
Lời bắt chuyện rất thoải mái đến từ một người khoát trên mình là bộ phục quân đội.
Trước khi trả lời câu hỏi, anh có nhìn về phía cậu một chút.
Hyukkyu không cần suy nghĩ cũng biết là anh rất lo lắng nếu để cậu một mình.
Nhưng cậu cảm thấy bản thân có thể ổn.
\”Anh đi một chút đi! Em bây giờ lên phòng sớm\”
Anh nhìn cậu, đắng đo nhưng vẫn gật đầu.
Chuyện cần nói riêng rất rõ ràng nó chắc chắn quan trọng.
\”Em gọi cho Minhyung đi! Đừng đi một mình về phòng\”
\”Vâng\”
Nói rồi anh vẫn còn lưu luyến, tuy vậy vẫn không để Jeong-gyun đợi lâu.
\”Chúng ta đi ra bên ngoài nói chuyện nhé!\”
\”Được\”
Kim Jeong-gyun là nhân vật không nhỏ phía quân đội, là người hỗ trợ lớn của Sanghyeok.
\”Có tình báo gửi đến, cách đây vài phút căn cứ chính của chúng ta vừa bị đột nhập\”
\”Có bắt được?\”
\”Không, bọn chúng tự sát ngay khi bị phát hiện\”
\”Không tìm thấy ai dựt dây đằng sau, tôi cảm thấy có gì đó sắp xảy ra. Chắc chắn bọn chúng đã tìm thấy thứ chúng cần tìm rồi\”
Nghe vậy, Sanghyeok vẫn trầm ngâm nghĩ ngợi.
Chuyện này! Mục đích của đối phương là gì nhỉ?
Những thông tin Jeong-gyun nói đều không rõ ràng. Hành động của đám người này cũng không giống bình thường.
Tại sao cất công chạy vào nơi nguy hiểm chỉ để tự sát?
Rõ ràng cảm giác của Jeong-gyun mách bảo Sanghyeok có cảm giác tương tự.
\”Bọn chúng có bao nhiêu tên?\”
\”Chỉ 2\”
\”Chắc chắn đã tìm thấy thứ chúng cần tìm rồi! Nhưng đó là gì nhỉ? Thứ gì có thể đánh đổi 2 mạng người để tạo uy hiếp cho tôi nhỉ?\”
Lời thắc mắc này kéo theo tiếng chuông điện thoại trong không gian yên ắng.
Sanghyeok bật máy, cái tên Minhyung sáng bừng trên màng hình.
Cùng với tiếng chuông chẳng ngừng lại, Sanghyeok lần đầu cảm thấy cuộc gọi này mang điềm báo.
\”Tại sao? Không cảm nhận được gì cả?\”
Đúng, là cảm giác!
Sanghyeok không cảm giác được suy nghĩ của cậu, Hyukkyu sẽ không ngủ nhanh như vậy!
Đáng ra cậu phải có cảm xúc bất ngờ hay một điều gì đó mà anh mong đợi.
Bởi căn phòng của cả hai được anh bí mật chuẩn bị.