Gần 1 tháng!
Là thời gian ngắn ngủi giúp cho Do-huyng có thể khôi phục. Hắn có thể đi lại được nhưng mặt tiền của hắn thì không.
Giờ đây nó mang nét bầm dập xấu xí. Không phải là ba mẹ hắn không nỗ lực cho hắn những lần chữa trị tốt. Mà là chính bởi hắn khiến cả nhà bị ông ngoại cắt đi kinh phí.
Vì thiếu kinh phí nên chỉ thể chi tiền chữa trị phần khác thôi.
Trong thời gian khó khăn này, hắn không ngừng quan sát những tấm hình, đoạn quay về cậu bé Beta ấy.
Điều làm hắn càng nổi đoá hơn là nụ cười xinh đẹp đó lại không thuộc về hắn.
Lúc này hắn chỉ muốn cướp cậu khỏi Sanghyeok. Đưa cậu đến một nơi chỉ có hắn và cậu.
Khao khát cậu thuộc về một mình hắn.
\”Hyukkyu à! Trở về với tôi đi!\”
…
Bữa tiệc lớn diễn ra trong vòng 1 ngày. Sáng sẽ phải làm lễ, đến tối lại mới chính thức bước vào tiệc.
Và để chuẩn bị cho ngày quan trọng với sự hội họp từ các gia tộc lớn. Không ai lại không chuẩn bị cho bản thân những điểm tinh tế khi diện phục lễ.
Cả gia đình Lee cũng vậy!
Sáng ấy họ cùng nhau đi xem phục lễ, lão Jeon đưa đón ông bà Lee còn có 3 đứa nhỏ. Lần lượt là Minhyung, Min-seok và Woo-je đến biệt thự để đón ba mẹ Lee cùng Sanghyeok và Hyukkyu.
Tổng cộng 9 người ngày hôm ấy đã chiếm đóng cửa hàng nổi tiếng nhất đất Hàn hết một buổi sáng.
\”Cẩn thận thôi!\” Sanghyeok điềm tĩnh nhưng mắt không rời tình yêu nhỏ.
Hyukkyu tối qua hậu đậu có té, nên sáng dậy chân phải có chút ê.
Tuy vậy cũng đủ khiến Sanghyeok sốt ruột, chỉ cần thấy em đứng dậy đi đâu là lại bám theo canh chừng.
\”Cháu dâu bị sao vậy?\” Ông bà cùng một câu hỏi mà nhìn ba mẹ Lee.
Đương nhiên là không thiếu cái điệu cười khoái chí.
\”Hôm qua Hyukkyu nó không cẩn thận vấp té cầu thang. Nên là Sanghyeok cứ sợ thằng bé té mà cứ cặp kè mãi vậy đấy\”
Mẹ Lee trả lời, ba Lee lại xen vào.
\”Hôm qua nhìn mặt xanh mét của thằng Sanghyeok thiếu điều muốn cái đập cái cầu thang làm thang cuốn rồi đấy!\”
\”Nhìn ghen tị thật đó! Không biết chừng nào con mới kiếm được mối tình đẹp như dị\”
Woo-je cảm thán, đưa mắt nhìn hai ông anh ngọt ngào.
\”Woo-je là phải học một khoá dịu dàng thì may ra. Chứ còn cái kiểu cỏ lúa bằng nhau thì đừng mơ nhé\”
\”Ơ anh này, em có như anh nói đâu\”
\”Này, này, cái mặt, cái mặt. Tỏ vẻ dễ thương cái coi, lúc nào cùng muốn vồ lên đánh người khác như vậy là sao?\”
Woo-je bỉu môi.
\”Có mỗi anh thấy dị thôi, ai cũng thấy em dễ thương mà\”
\”Đúng rồi đó, vì người em ăn hiếp là anh mà\”