Sau khi Hyukkyu ổn định, cả nhà cuối cùng cũng được lên thăm cháu dâu nhỏ.
\”Cả nhà xin lỗi con nhé! Mẹ không biết phải làm gì bù đắp cho con nữa\”
Gia đình Lee phải nói là không biết nên giải bày thế nào, Hyukkyu thấy thế cũng nhẹ cười rồi an ủi.
\”Con làm mọi người lo lắng rồi! Con phải xin lỗi mới đúng\”
\”Hyukkyu à! Mẹ thương con lắm đó\” Mẹ Lee bỉu môi, tức tốc ôm lấy đứa nhỏ.
\”Bà cũng thương cháu nữa! Cháu dâu bà chịu khổ rồi!\”
Nói rồi bà nội chồm lên đẩy mẹ Lee ra mà ôm lấy Hyukkyu.
Còn ông nội thấy cháu dâu còn tốt, cười hí hửng từ khi vào phòng.
\”Sau này ai dám ăn hiếp cháu, ông xử đứa đó. Nên là có gì nói ông nghe có biết không, đừng có chịu ấm ức\”
\”Vâng ạ, cảm ơn mọi người\”
\”Anh Hyukkyu, anh khoẻ không? Em xin lỗi anh\” Woo-je nhỏ nhỏ leo lên giường ôm anh.
Trái tim lại tan chảy nữa, Hyukkyu nhìn bé.
\”Anh chỉ cần nghỉ một chút, cảm ơn em vì đã giúp anh nhé\”
\”Anh không biết đâu, hôm qua giờ em sợ chết khiếp. May là sáng nay em có gặp một bạn Beta đó..a chết\”
Dưới ánh mắt của mọi người, Woo-je bất ngờ che miệng trợn mắt.
Bé lỡ lời nữa rồi!!
\”Beta! Beta ấy tên gì vậy?\”
Hyukkyu đã nghe rồi, tức tốc hỏi lại. Giờ cậu mới nhớ nơi này còn có mấy đứa em rất thân.
Tự nhiên rất nhớ mấy đứa nhỏ.
Woo-je thì rất rén, bé không dám nhìn mọi người chỉ dám nhìn mỗi anh Hyukkyu.
Ôi trời! Nếu lộ thì không phải bé đang hại người bạn mới quen sao? Không được!
Đối với câu hỏi của Hyukkyu và sự ngạc nhiên của bé Woo-je. Sanghyeok bình thản trả lời.
\”Là Min-seok lo cho em nên lúc sáng sớm nó đã lẻn vào phòng kiểm tra đấy\”
\”À là Min-seok, hả, Min-seok vào đây sao?\”
Lúc này không chỉ Woo-je kinh ngạc mà đến Hyukkyu cũng hốt hoảng.
Vấn đề ở chỗ cậu không lo lắng em thấy những gì, nhưng cậu còn nhớ quy định các Beta không được phép vào phòng này.
Anh Sanghyeok biết, vậy không lẽ thằng bé đang bị phạt sao?
Đánh đòn và nhịn ăn rất đáng sợ đó! Hyukkyu còn từng xĩu 3 ngày vì bị phạt cơ.
Nhưng đó chỉ mới điểm danh trễ thôi, chứ chưa bước vào phòng cấm đấy!
Với mạch suy nghĩ của cậu, Sanghyeok nhanh chóng nói tiếp.
\”Không sao đâu, lão Jeon đã gặp quản lý rồi. Sẵn tiện em có muốn Min-seok làm việc ở nhà ông bà không? Vì anh tính giải tán nơi đây\”
Lời của Sanghyeok vừa ra, Hyukkyu và Woo-je đã gặn hỏi.
\”Thật sao?\”
Anh mỉm cười: \”Thật! Cả nhà đã quyết định rồi, sẽ tạo điều kiện cho mấy đứa nhỏ có việc làm hoặc đến trường. Vì mọi người nghĩ Hyukkyu sẽ sẽ rất vui với quyết định đấy.\”