Căn phòng vẫn như ngày đầu tiên cậu bước vào!
Vẫn là vị mặn của Pheromone từ quỷ vương cậu đã sợ hãi!
Nhưng lần này không giống lần trước.
Hyukkyu là tự nguyện bước vào và nhìn bóng lưng quen thuộc ấy! Không có tiếng hét cầu xin.
Mà là khóc lóc chậm chạp lại gần Lee Sanghyeok!
\”Sanghyeok! Anh Sanghyeok!\”
Anh ấy vẫn không trả lời.
Anh ấy vẫn quay lưng về phía cậu.
Hyukkyu cả người mệt mỏi, yếu ớt mà không thể chống đối khi Sanghyeok nhìn thấy cậu.
\”A đau\” Đúng! Là cái ánh mắt cậu không muốn nhìn thấy. Cái ánh mắt ham muốn và chẳng đỗi dịu dàng.
Là cùng một người thật sao?
Sao lại có thể khác đến vậy?
Trong khi cậu đang thất thần, cả cơ thể ướt sũng bị đối phương mạnh mẽ kéo lên giường.
Sanghyeok lý trí mất đi, chỉ nhìn Hyukkyu bằng sự lạnh lùng đáng sợ.
Anh không biết người đến là ai!
Nhưng anh cảm thấy thật quen thuộc, linh hồn anh không còn bị pheromone dằng xé. Thay vào đấy được đối phương nhẹ nhàng ủi an.
Pheromone của đối phương không có vị nhưng lại dịu dàng mềm mại xoa dịu anh.
Khiến anh khao khát người vừa đến.
Lần này anh lại bắt đầu với nụ hôn, đặt trên môi mềm là khao khát.
Hyukkyu không chống cự, dễ dàng để anh xâm nhập vào lưỡi nhỏ.
Tâm trí cậu vì mệt mỏi mà hoà theo nụ hôn ngọt ngào.
Tuyến thể cũng đã không còn đau như ban nãy. Điểm này làm cậu mừng rỡ.
Bộ đồ ướt từ khi nào đã bị lực tay của Engima xé toạc. Hai thân thể trần chạm nhau, khao khát cháy bỏng thể hiện qua nước da ửng đỏ trong đêm của cả hai.
Hyukkyu rất sợ cảm giác bị cưỡng chế như lúc này, nhưng trải qua mấy ngày rung động với Sanghyeok. Cậu nghĩ bản thân có thể cắn răng chịu đựng một chút.
Hyukkyu vẫn khóc, vì cậu biết cậu sẽ đối mặt với tình trạng của đêm đó. Thậm chí còn hơn thế nữa!
Sanghyeok chìm đắm trong kích thích khi đến kì rút.
Trong đêm, đối phương thút thít càng khiến anh đê mê.
Dù mất lý trí nhưng vị pheromone anh chẳng thể quên. Tuyến thể nhạy cảm này vẫn còn nguyên dấu răng mà anh đã cắn.
Hyukkyu mít ướt cảm nhận hơi nóng phả sau gáy, làm cậu co rút lại lo âu.
Cậu cảm thấy sợ lắm!
Anh ấy chạm vào! Anh ấy hôn lên! Sanghyeok đang hít lấy Pheromone của cậu từ tuyến thể.
\”Hức..a..đau..đau\”
Sanghyeok không báo trước mà cắn mạnh sau gáy, vết thương chưa lành lại bật máu.
Căn phòng ngoài tiếng sột soạt thì là tiếng thét xé lòng của Beta nhỏ.