\”Em đã bảo anh giúp đi mà! Nếu anh đồng ý sớm thì anh Hyukkyu có mất tích như vậy đâu\”
Woo-je hai mắt đỏ ửng, bé rất ức chế.
Tại sao chứ?
Tại sao mọi người cứ giấu anh Hyukkyu?
Tại sao mọi người lại không nói rằng anh Sanghyeok sẽ chết nếu không có anh Hyukkyu?
Cả hai là bạn đời, tại sao lại giấu?
Đúng là ngốc mà!
Từ khi Woo-je qua phòng anh Minhuyng, Hyukkyu đã lặng lẽ rời đi rồi!
Dinh thự lớn, dù là có camera hay bảo vệ thì cũng sẽ có lỗ hỗng không ngờ đến.
May mắn anh Hyukkyu chỉ tránh bảo vệ, anh không biết về sự tồn tại của camera.
Cả nhà mới yên tâm một chút. Vì họ biết cậu chưa đi được bao xa.
Trời đổ mưa lớn, bởi thế mà người làm ít đi nên Hyukkyu mới rời khỏi được.
Minhuyng lái chiếc xe trong đêm tìm kím hình bóng Beta. Woo-je bên cánh phải thì cứ mắng liên hồi.
Chưa bao giờ Omega này lại mất khống chế đến vậy!
Nhưng lúc này, bé đang rất lo cho người anh Beta này.
Kể cả Minhuyng đang nghiêm túc cũng không giấu sự lo lắng thể hiện trên nét mặt.
\”Là anh Sanghyeok bắt buộc mọi người phải giấu chuyện này! Là anh Sanghyeok không muốn anh Hyukkyu phải chết thay anh ấy!\”
Đối diện với trách móc của Woo-je, Minhuyng lòng ngực phập phồng bình tĩnh nói rõ.
\”Gì cơ?\”
\”Anh nói gì vậy! Tại sao anh Hyukkyu phải chết?\”
\”Pheromone của Engima rất mạnh, nó đáng sợ hơn những gì em tưởng đó Woo-je à! Tuy hai anh ấy là định mệnh và là bạn đời. Nhưng mà anh Sanghyeok vẫn không thể tin tưởng vào khả năng khống chế của anh ấy. Anh ấy biết rõ kì rút đầu tiên này rất đáng sợ, anh ấy bảo rằng nó kéo dài 3 ngày và anh ấy thật sự sẽ không thể nhận ra bất kì ai. Woo-je à! Anh ấy nói rằng anh ấy có thể sống, nhưng anh ấy sẽ không chấp nhận việc thoát khỏi cái chết là đánh đổi cái mạng của bạn đời mình\”
Những lời bức bối của Minhuyng, Woo-je đều nghe thấy rõ. Bé cứng nhắc không tin vào sự thật.
\”Anh nói dối! Anh nói dối!\”
\”Sao có thể như vậy chứ?\”
\”Sao có thể? Em không tin đâu\”
Nắm tay đã hằn lên những đường gân kìm nén, Minhuyng trong lòng rất phiền muộn khi nói ra điều này.
Anh cũng chỉ là một người anh hơn Woo-je 2 tuổi. Anh cũng bất lực và tức giận vì bản thân không quyết định được gì mà!
Minhuyng lòng như lửa, suốt chặn đường tưởng chừng Beta nhỏ chưa đi xa. Nhưng tìm kiếm nãy giờ lại chẳng thấy người cần tìm…
Hyukkyu khóc lớn dưới mưa, cậu chạy thục mạng bằng đôi chân yếu ớt.
Cậu có thể cảm nhận nỗi đau càng rõ ràng khi chạy về phía mà tuyến thể có dấu hiệu đau nhói.