*Ring ring
– A lo? Xin hỏi đây bạn có phải người cầm điện thoại không ạ?
– A vâng. May mắn thật, tôi định sẽ giao cho bên tìm đồ, nhưng có vẻ không cần nữa rồi nhỉ..
– Bạn có bận gì không ạ? Tôi muốn lấy điện thoại ngay.
– Được! Faker Tower, số 114-12 Hwagok-dong, Gangseo tầng một. Một chút cà phê sẽ không phiền chứ?
Cúp máy, Han Wangho cũng không mấy bất ngờ khi nghe thấy địa chỉ. Faker Town chỉ là một trong nhiều bất động sản mà Lee Sanghyeok sở hữu ở Hàn Quốc, hiện tại đang được cho thuê. Chiếc điện thoại mà Han Wangho đang cầm là chiếc phụ, cậu có tiền vốn dĩ có thể mua một cái điện thoại khác nếu muốn. Nhưng.. chiếc điện thoại đã theo cậu từ ngày bước chân vào Lee gia đã lưu giữ biết bao nhiêu thứ. Để mất dữ liệu quả thật có chút bất tiện. Cũng may người nhặt được đã nghe máy sau hàng chục cuộc gọi nhỡ và đưa ra quyết định gặp mặt. Ít ra cũng gọi là may mắn.
Màu đen bao trùm chiếc điện thoại, một giọt nước khẽ rơi xuống cái tách. Han Wangho, khóc rồi. Cậu lặng lẽ ngồi ở sofa, cúi mặt nhìn điện thoại rồi nhìn về phía bếp, đống nguyên liệu đặt trên bàn vẫn chưa được rửa sạch. Sụt sịt, khoé mắt đỏ ửng hoe lên những vệt nước, chỉ một mình, một hình bóng nhỏ nhắn giữa cái không khí của ngày đông lạnh. Thời gian trôi có chút nhanh rồi. Han Wangho khẽ vuốt mi, nhìn ra phía cửa kính lớn nơi nối ra khu vườn sau nhà. Trời đông trở rét cũng vì thế mà chỉ khoảng 5 giờ chiều đã tối sầm. Anh vẫn chưa về, thay vào đó là một dòng tin nhắn lạnh lùng.
\” Anh sẽ về sau 8 giờ, em cứ ăn trước nếu thấy đói bụng. Anh có cuộc họp đột xuất kéo dài cần thảo luận gấp nên lỡ lịch với em. Thứ lỗi cho anh nhé, anh yêu em…\”
Han Wangho đứng dậy, rửa sạch rau củ và nguyên liệu, đặt một số vào ngâm còn lại thì để ráo nước. Khoác chiếc áo măng tô, Han Wangho gọi tài xế riêng, thứ mà cậu rất ít khi dùng. Han luôn được anh chăm sóc rất tốt bởi có lẽ đặc thù công việc là không nhiều thời gian bên cạnh người yêu, việc lo lắng cho sự an toàn của em là lẽ đương nhiên. Nhưng bởi cậu là sinh viên đại học, cái nết Han lại hướng ngoại nên không muốn mọi người bàn tán nhiều, cũng vì thế đến nay cậu còn chưa có bằng lái xe ô tô.
Cảm xúc thì có thể kiểm soát còn nước mắt thì không bao giờ, bất giác nhìn ra phía đường khi dừng lại đợi đèn đỏ. Han thấy những người đi đường, ai cũng có đôi có cặp, những bạn trẻ nhìn có vẻ là sinh viên đại học nhưng lại có những cử chỉ ấm áp và hạnh phúc vô cùng. Tựa đầu vào thành cửa, Han Wangho chẳng thể nào ngưng đi những suy nghĩ tồi tệ. Ừ, đàn ông thì vẫn là những đứa trẻ nên thi thoảng mải chơi là chuyện bình thường, không có nghĩa là bỏ bê, là không yêu thương cậu. Đấu tranh nội tâm, từ một cậu nhóc với những nụ cười lúc nào cũng thường trực trên môi. Bây giờ lại đỏ hoe mắt, không kiểm soát được tuyến lệ mà khóc nhè như một đứa trẻ.
– Thiếu gia Han có chuyện gì không ổn ạ?
Tiếng của anh quản gia cất lên trong không gian tĩnh lặng của chiếc xe. Nhẹ nhàng lắc đầu, chiếc gương chiếu hậu đang soi đến khuôn mặt của Han. Chỉ kịp nhìn, anh không nói gì nữa. Đến nơi, Han Wangho tạm biệt quản gia rồi bước vào trong, gọi một ly cà phê sữa cho bàn số 75 thì nhận được câu trả lời từ nhân viên rằng đã có một người khác gọi menu và thanh toán rồi. Han từ từ bước lên tầng hai, nhìn về phía bàn số 75, một chàng trai với khuôn mặt lạnh lùng, có chút quyến rũ với cặp kính tròn đang tỏ rõ sự ngóng trông.