Sáng hôm sau
Dunk, Phuwin và Fourth tỉnh dậy cùng lúc, nhưng không ai hay biết. Họ vẫn nằm trên giường, mỗi người chìm trong những suy nghĩ hỗn độn của riêng mình.
Không lâu sau, Gemini bước vào phòng Fourth và thấy cậu đã thức. Fourth đứng bên cửa sổ, lặng lẽ nhìn ra ngoài. Ánh mắt cậu xa xăm, như đang theo đuổi một điều gì đó vô định. Gemini tiến lại gần, nhẹ giọng hỏi:
Gemini: Đã dậy rồi sao? Vết thương còn đau không?
Fourth nghe thấy giọng hắn, liền quay lại.
Fourth: Không… khỏi rồi
Cậu mỉm cười, nhưng nụ cười ấy gượng gạo, không giấu được tâm trạng nặng nề trong lòng.
Gemini nheo mắt, giọng có chút hoài nghi.
Gemini: Khỏi rồi? Nhanh vậy sao? Sa nói phải mất ít nhất một tuần
Fourth chỉ im lặng, lặng lẽ nhìn Gemini. Cậu sợ rằng sau này… sẽ không còn cơ hội để nhìn hắn như thế này nữa.
Phía Phuwin
Sau một hồi đắm chìm trong suy nghĩ, Phuwin cũng đứng dậy rời khỏi phòng. Anh lập tức đi tìm Pond. Khi tình cờ gặp Joong ở cầu thang, anh vội hỏi tung tích của hắn.
Joong chỉ tay về phía khu vườn. Không chần chừ, Phuwin chạy thẳng ra đó.
Từ xa, anh đã thấy bóng lưng Pond. Ánh nắng sớm chiếu xuyên qua những tán cây, phản chiếu trên dáng người cao lớn của hắn. Một cơn gió nhẹ thổi qua, khiến khung cảnh càng trở nên nên thơ mộng hơn
Phuwin bất giác dừng lại, lặng lẽ ngắm nhìn hắn một lúc rồi mới bước đến bên cạnh.
Pond không quay lại, nhưng giọng nói trầm thấp của hắn vang lên.
Pond: Hôm nay còn ra đây tìm tôi sao?
Phuwin thoáng khựng lại, rồi bật cười nhẹ.
Phuwin: Tôi đâu có tìm anh
Nhưng sao hắn lại biết rõ vậy chứ? Đúng là anh đến tìm hắn… có lẽ, đây cũng là lần cuối cùng.
Pond quay sang nhìn Phuwin, ánh mắt dịu dàng như đang chiều chuộng anh.
Phuwin muốn nói lời tạm biệt. Nhưng đôi môi mấp máy rồi lại khép chặt. Không cách nào thốt ra được.
Hắn cũng chỉ đứng nhìn anh, như thể sợ rằng nếu rời mắt dù chỉ một giây, anh sẽ biến mất.
Sau khi chỉ đường cho Phuwin, Joong nhanh chóng chạy lên phòng Dunk, gõ cửa.
Joong: Dunk, là tôi đây
Dunk nghe thấy giọng Joong, liền ra mở cửa. Khi cánh cửa bật mở, Joong nhìn thấy gương mặt buồn bã của anh.
Không nói gì, Dunk quay trở lại giường, ngồi xuống và lặng lẽ nhìn hắn.
Joong nhướng mày, hỏi:
Joong: Gì vậy? Mặt tôi dính gì sao?
Dunk khẽ lắc đầu, giọng trầm xuống.