[F6] My Neighbor – Chap 57 – Lo Lắng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 38 lượt xem
  • 8 tháng trước

[F6] My Neighbor - Chap 57 - Lo Lắng

Ngôi trường THPT ××× nổi tiếng với danh không bao giờ có bạo lực học đường hay học sinh cá biệt. Vậy mà tại nhà kho sau trường lại xảy ra một vụ đánh đập một chàng trai đến máu me đầy mình. Người đứng đầu đám hung tàn kia lại là một cô gái, trong cô ta ngông cuồng và cực kì thích thú khi nhìn thấy kẻ bản thân ghét cay đắng nằm dưới chân không có lấy một hơi thở ổn định. Cô ra dấu bảo người của mình dừng. Cúi đầu xuống nhìn đối phương nằm co ro lại, cơ thể đầy rẩy những vết thương nặng đến mức chàng trai ấy không ngừng run rẩy, tay ôm lấy thân mình. Cô ta cười lên vẻ khinh bỉ, đưa tay nắm lấy tóc người nằm bên dưới, cô ngắm nghía những vết thương trầy xước trên gương mặt xinh đẹp. Cô đứng thẳng người, đá mạnh vào người cậu trai kia rồi cười đắc thắng rời đi với người của mình.

\”Ha..đau quá\”

Chậm rãi ngồi dậy, ngước nhìn tay chân mình, em thở dài. Đúng thế..người ấy là Fourth, còn về ai đã ra lệnh thì cũng biết rõ, chính cô ta, Pie. Fourth điều chỉnh lại hơi thở khó khăn của mình, giọng trở nên khàn đặc, em cảm thấy tim mình như có thứ gì đó đang bóp chặt lấy nó, Fourth nhăn mặt, đưa tay chống lên tường để gượng đứng lên. Cơ thể liền run rẩy, em cố níu lấy bức tường lạnh lẽo ấy để bám tìm đường ra khỏi nhà kho u tối. Chẳng ai có thể ngờ một ngôi trường danh giá như này lại xảy ra chuyện hành hung, nếu có bằng chứng, Fourth chắc chắn sẽ lấy nó làm thứ có thể tống Pie ra khỏi đây để đừng vấy bẩn trường. Em cũng không nghĩ đến một tiểu thư như Pie lại có liên quan đến côn đồ, mà cũng đâu có gì phải ngạc nhiên? Mặt cô ta rõ ác.

\”Mẹ kiếp..làm sao đây, điện thoại bị đập nát rồi…\”

Fourth ngước nhìn ra cổng chính của nhà kho, tay chân run rẩy không thể chịu nỗi được nữa. Em ngồi xuống, thở chầm chậm. Mỗi lần em thở, cơ thể lại run theo. Fourth mệt mỏi, tựa lưng vào tường nhìn điện thoại của mình đã bị mấy tên kia đập đến mức biến dạng, nát bét không thể sử dụng được nữa.

\”FOURTH!\”

Vội quay ngoắt nhìn ra cửa nhà kho, một giọng kêu lớn từ bên ngoài. Fourth đưa tay bám lấy tường để đứng lên, vì tiếng có vẻ xa nên em phải tìm cách đi ra cửa chính thì mới gọi người ấy đến cứu. Vậy mà cơ thể chẳng chịu hợp tác, nó cứ run lên từng hồi khiến em có cố cũng chẳng tài nào đứng được quá lâu. Fourth bất lực ngồi xuống, chậm rãi tiến về phía trước, chân bị ma sát với nền đá, vết thương đã có từ trước nên càng ma sát càng đau. Em nghiến răng cố chịu đựng, tay di chuyển chậm rãi lên phía trước, dùng sức bé nhỏ còn lại để nâng cơ thể từ từ cho đến khi đã gần cửa. Fourth liền nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc, em dù không muốn cũng phải kêu lớn.

\”Gemini! Tao ở đây\”

Nghe thấy giọng của người mình tìm, Gemini chạy theo âm thanh được phát ra. Hắn đi đến nhà kho của trường, nhíu mày thắc mắc Fourth vào đây để làm gì khi trường đã reo chuông vào học. Ban nãy do vào lớp mà chẳng thấy em đâu, Gemini chỉ nghĩ đơn giản rằng Fourth đi vệ sinh hay lên trễ nhưng đợi hơn mười lăm phút mà chẳng thấy hình thấy bóng nên lo lắng đi tìm, vốn dĩ cũng chẳng thể tập trung nỗi với tiết học nên Gemini xin giáo viên của môn đó để chạy đi tìm Fourth.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.