Bạch Mộc Ninh ngủ một giấc thẳng đến tận chiều, lúc cậu tỉnh dậy thì bên cạnh chẳng có ai.
Văn Cảnh đâu rồi?
Bạch Mộc Ninh ngơ ngác nhìn quanh phòng chẳng có lấy một dấu vết.
Cậu bối rối gãi đầu, nghi ngờ rằng mình vừa nằm mơ.
Cậu thật sự đã mơ thấy Văn Cảnh tìm được mình, rồi còn điên cuồng trêu chọc cậu.
Chỉ là giấc mơ này chân thật đến nỗi bây giờ đuýt cậu vẫn còn hơi đau.
Nhớ lại độ linh hoạt của mấy ngón tay, má Bạch Mộc Ninh thoáng ửng đỏ. Cậu vội ôm mặt tự vỗ vỗ mình, ép bản thân đừng suy nghĩ lung tung nữa.
Bạch Mộc Ninh thở phào một hơi tự nhủ: chắc là do bản thân nhịn quá lâu rồi nên mới mơ thấy Văn Cảnh thôi.
Đúng rồi, chỉ là mơ thôi mà.
Cậu trốn kỹ như vậy, sao anh có thể tìm thấy được chứ?
Cậu duỗi chân xuống giường, một tay vịn vào thanh sắt của giường tầng định mượn lực đứng lên, nhưng ngay khoảnh khắc ánh mắt lướt qua cổ tay, cậu giật mình ngã ngồi lại xuống giường.
Đuýt và giường va vào nhau đầy thân thiết, cơn đau nhói lên nhắc nhở cậu rằng đó không phải mơ, tất cả đều là thật.
Đặc biệt là trên cổ tay trái của cậu bây giờ còn vắt một chiếc cà vạt màu đỏ sẫm.
Trong ký ức, nó thuộc về Văn Cảnh.
Chiếc cà vạt này đã khiến cậu chịu không ít khổ sở, đến bây giờ cổ tay vẫn còn in hằn vết đỏ.
Vậy Văn Cảnh đi rồi sao?
Đi rồi cũng tốt, khỏi phải giải thích gì thêm.
Cậu nhìn lướt qua đồng hồ trên tường thì thấy đã đến giờ cho cá ăn, thế là nhanh chóng mặc đồ làm việc chuẩn bị đi kho lấy thức ăn cho cá.
Ai ngờ đến nơi lại phát hiện chiếc xe đẩy nhỏ không biết bị ai lấy mất.
Bạch Mộc Ninh liền đi vòng quanh khu nuôi cá một lượt, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc xe đẩy trong một căn nhà tối.
Nơi đó là khu chuyên nuôi những loài cá sợ ánh sáng, cũng là nơi mà Ngô Đại Phúc đã dày công sưu tầm đủ các loại cá quý hiếm.
Cậu vừa bước đến định mở cửa thì cánh cửa đã bật mở từ bên trong, một bóng dáng cao lớn lao ra đâm sầm vào người cậu.
Bạch Mộc Ninh đang đứng trên bậc thềm, bị va mạnh đến mức lảo đảo ngã về phía sau. Nhưng rất nhanh đã có một bàn tay rắn rỏi ôm lấy eo cậu giữ lại không để cậu ngã xuống.
Nhìn rõ người trước mặt, Bạch Mộc Ninh ngạc nhiên: \”Anh Cảnh? Sao anh lại ở đây?\”
Văn Cảnh thở gấp như thể vừa bị cá gì đó dọa sợ: \”Anh đến cho cá ăn.\”
Hai người cùng bước xuống bậc thang, Văn Cảnh nói: \”Trong đó có một con cá xấu quá xấu, lại còn phát ra tiếng khóc như trẻ con nữa!\”
Bạch Mộc Ninh không nhịn được, bật cười khanh khách: \”Anh Cảnh, không ngờ anh lại sợ một con cá đó! Đó là cá đại nghê, tên khoa học là kỳ nhông khổng lồ, động vật bảo vệ cấp quốc gia đấy!\”