(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh – Chương 50: Anh Cảnh ơi, em sai rồi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh - Chương 50: Anh Cảnh ơi, em sai rồi

Bạch Mộc Ninh đứng ở cửa một lúc lâu vẫn không hề nhúc nhích, cậu vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng để đối mặt với Văn Cảnh.

Lại càng không biết phải nói gì hay làm gì, cậu cứ như một bức tượng mất đi tất cả tư duy, ngay cả tay chân cũng đã bắt đầu chết lặng.

Trong kế hoạch của cậu vốn dĩ không hề có chuyện sẽ gặp lại Văn Cảnh như thế này, nói cách khác, cậu chưa bao giờ cho rằng Văn Cảnh có thể tìm được mình cả.

Dù sao vụ nổ đó quá nghiêm trọng, cả tòa nhà đều đã sụp đổ, lửa lớn ngùn ngụt, ai cũng sẽ bị thiêu thành tro bụi cả thôi, làm sao có thể nhận diện được cậu chứ?

Mọi người đều sẽ cho rằng cậu đã chết trong vụ nổ đó rồi.

Rõ ràng một kết hoạch hoàn mỹ không một kẻ hở đến thế, vậy mà Văn Cảnh vẫn có thể tìm được cậu, đây là chuyện mà Bạch Mộc Ninh muốn biết nhất ngay lúc này.

Cậu đờ đẫn nhìn Văn Cảnh như thể không hề quen biết, anh đồng sự bên cạnh thấy vậy thì sốt ruột thúc giục: \”Cậu nhóc này, vui đến đần ra rồi hả? Mau mời anh cậu vào nhà đi chứ?\”

Bạch Mộc Ninh nói với tất cả mọi người rằng cậu bỏ nhà ra đi, là cãi nhau với anh trai của mình.

Cho nên đồng nghiệp mới tốt bụng khuyên giải như vậy.

Cũng giống như khi vợ chồng xảy ra mâu thuẫn vậy, người ta luôn khuyên nên hòa giải chứ không khuyên chia tay.

Bạch Mộc Ninh đúng là ngốc thật nên mới ngoan ngoãn nhường chỗ. Đến khi Văn Cảnh bước vào căn phòng tối om, cậu mới bắt đầu hối hận.

Chẳng phải cậu sợ Văn Cảnh sao? Sao lại để anh vào phòng mình thế này?

Có phải cậu vừa tự chui đầu vào rọ rồi không?

Có cần chuẩn bị đường chạy nữa không đây?

Anh đồng nghiệp cười rộ lên: \”Anh em thì có gì mà không giải quyết được chứ? Hai người cứ nói chuyện cho xong xuôi hết đi nhé! Thôi cứ nói chuyện đi, tôi đi trước đây!\”

Anh đồng nghiệp nói xong thì đi xem cá tầm con, để lại Bạch Mộc Ninh đứng đờ ở cửa, thậm chí cậu còn quên cả đóng lại mà cứ đứng ngây ở đó, đầu óc cứ phiêu du đâu đâu.

Chẳng mấy chốc, một bàn tay đặt lên mu bàn tay cậu, giành lấy tay nắm cửa.

Giây tiếp theo, cánh cửa đóng sập lại, căn phòng lại chìm trong tăm tối.

Ban ngày Bạch Mộc Ninh có ngủ bù nên cửa sổ đã bị rèm dày che kín, giờ trời cũng đã tối hẳn nên trong phòng không có lấy một tia ánh sáng.

Không biết có phải do căng thẳng quá mức hay không mà Bạch Mộc Ninh có thể nghe rõ tiếng trái tim mình đang đập, cả tiếng hô hấp nặng nề của Văn Cảnh.

Bạch Mộc Ninh không lên tiếng, vì thật sự cậu không còn biết phải nói gì, bây giờ đầu óc cậu đang rối tung cả lên.

Văn Cảnh vẫn là người mở lời trước: \”Sao lại đổi tên? Cái tên Văn Ninh này nghe hay đấy.\”

Bạch Mộc Ninh căng thẳng đến mức bắt đầu bấu chặt vào tay mình, cậu ấp úng: \”Chuyện đó… cái đó… em…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.