(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh – Chương 49: Lộ acc clone, anh cậu tới rồi nè – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh - Chương 49: Lộ acc clone, anh cậu tới rồi nè

Sáng sớm mùng một, Bạch Mộc Ninh bắt đầu đau đầu vì cơn say, nếu biết nó khó chịu như thế này thì tối qua cậu đã không uống rượu trắng rồi.

Ngô Đại Phúc thì lại uống giỏi vô cùng, cứ hết ly này đến ly khác hệt như uống nước lã. Bạch Mộc Ninh say choáng váng mặt mày rồi mà chú vẫn còn uống nữa, nếu không phải thím Ngô giận dỗi quát lên thì có khi chú ấy còn chưa dừng.

Nghe thì có vẻ như Ngô Đại Phúc là người đàn ông gia trưởng, nói một là một hai là hai, nhưng thực ra bên trong lại là kiểu sợ vợ chính hiệu, thím Ngô mà lên tiếng thì đảm bảo hiệu nghiệm hơn cả pháp lệnh.

Ngày mùng một ai cũng được nghỉ, không ai đi làm.

Bạch Mộc Ninh được ăn ở tại đây nên cũng không có việc gì làm, thế là sáng sớm đã dậy đi kiểm tra tình trạng cá tầm con, sau đó lại cho cá ăn.

Kết quả là cơn đau đầu do say rượu khiến cậu không thể đứng dậy nổi, đành ngồi thừ bên mép giường, xoa bóp huyệt Suất Cốc (1) một lúc, mới thấy cơn đau đầu dịu đi đôi chút.

Cơn đau thuyên giảm rồi nhưng lòng cậu cứ trống trải khôn nguôi.

Bạch Mộc Ninh nhận ra rằng cuộc sống của mình chưa hề tách khỏi Văn Cảnh, những kỹ năng sinh hoạt hằng ngày mà cậu đang dùng đều là do Văn Cảnh dạy.

Lúc này, trong đầu cậu chợt nảy ra một suy nghĩ, Văn Cảnh giống như ba mẹ cậu vậy.

Anh gắn liền với từng nhịp thở sinh hoạt của cậu, không thể nào tách rời, đi đâu cũng có hình bóng của anh, dù làm bất cứ điều gì cũng vô thức nhớ đến anh.

Quái lạ quá.

Từ lúc bị nhốt trong tầng hầm, Bạch Mộc Ninh đã áp dụng những phương pháp mà Văn Cảnh dạy để giữ bình tĩnh, bảo vệ bản thân, tìm cách trốn thoát rồi sinh tồn.

Nếu không nhờ những kiến thức anh dạy ngày thường, thì có lẽ lúc này Bạch Mộc Ninh đã chết trong tầng hầm kia vì sợ hãi rồi.

Cậu đứng dậy đi kiểm tra tình hình cá tầm con, chúng thích nghi rất tốt, chỉ vài ngày nữa là đã có thể cho ăn trùn chỉ (giun tròn đỏ) được rồi.

Lúc ra khỏi nhà kính, đang định đi xem cá tầm lớn thì bị thím Ngô gọi lại: \”Nhóc Ninh, tới ăn sủi cảo này.\”

Bạch Mộc Ninh dạ một tiếng rồi vào trong bếp.

Ngày thường đều là thím Ngô nấu cơm, khi nào đông quá nấu không kịp mới nhờ người đến giúp.

Thức ăn tập thể lúc nào cũng qua loa, chỉ cần ăn được là được, chẳng ai quan tâm gì nhiều cả.

Hồi Bạch Mộc Ninh đi thực tập ở trại giống thủy sản cũng như vậy.

Công việc nuôi trồng thủy sản chủ yếu là lao động chân tay, đồ ăn lại khó nuốt, chỉ trong năm ngày cậu đã sụt mất năm cân.

Nhưng thím Ngô lại khác, thím cực kỳ chăm chút từng bữa ăn, Bạch Mộc Ninh mới ở đây vài ngày mà đã lên hai ký rồi.

Sáng mùng một ăn sủi cảo, nên thím Ngô đã dậy từ rất sớm để làm vằn thắn, nhân thịt và vỏ bánh đều là nguyên liệu tươi ngon.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.