Một ngày sau, tại một làng nhỏ cách thành phố Kinh Nam rất xa, Bạch Mộc Ninh đã tìm được công việc phù hợp với chuyên môn của mình, công việc của cậu là ấp nuôi cá tầm.
Từ lúc đó khi băng qua khu rừng, áo lông vũ của Bạch Mộc Ninh bị cào rách một vết, toàn bộ lông vũ bên trong bay hết. Cũng may là do chạy vội nên cậu không kịp cảm thấy lạnh.
Mặt mũi lấm lem, trên người đều là tuyết trắng, đã ngã và va đập không biết bao nhiêu lần.
Khó khăn lắm mới chạy được đến một con đường, nhưng lúc đó trời còn tờ mờ sáng, rất ít xe cộ qua lại. Một mình đi trên đường vắng làm Bạch Mộc Ninh không khỏi thấy sợ hãi.
Không có đèn đường, chỉ có ánh trăng và nền tuyết phản chiếu giúp cậu không hoàn toàn chìm trong bóng tối, nhưng sự tĩnh lặng đến rợn người lại khiến nỗi sợ trong lòng càng lớn hơn.
Cậu không còn phân biệt rõ phương hướng nữa, chỉ biết cứ thế đi về một phía.
Đi mệt rồi, Bạch Mộc Ninh cũng sẽ ngồi bên đường nghỉ một lúc, nhưng không dám dừng quá lâu. Dù sao xung quanh không có ai, cậu cũng không dám nán lại nhiều.
Tối đó, chỉ có ba chiếc xe đi ngang qua. Hai chiếc đầu tiên đều từ chối cho Bạch Mộc Ninh đi nhờ vì trong túi cậu không có lấy một xu.
Cuối cùng chỉ có chuyến xe của Ngô Đại Phúc mới cho cậu đi lên.
Ngô Đại Phúc năm nay khoảng chừng năm mươi tuổi, dáng vẻ phúc hậu, lúc ngồi lái xe cái bụng tròn trĩnh của chú còn suýt chút chạm vào vô lăng.
Chú là người thích trò chuyện, lái chiếc xe tải chở cá nhưng luôn miệng trò chuyện với Bạch Mộc Ninh không ngớt.
Chú hỏi tại sao Bạch Mộc Ninh lại ở nơi hoang vắng vào nửa đêm thế này, tại sao lại thê thảm đến vậy.
Chú còn nói nếu không phải vì gương mặt ưa nhìn của Bạch Mộc Ninh, có khi chú còn chẳng dám dừng xe lại vì trông có phần hơi đáng sợ.
Bạch Mộc Ninh bèn bịa đại một thân phận cho mình, nói rằng anh trai buộc cậu cưới với người mình không thích, nên cậu bỏ nhà ra đi.
Bạch Mộc Ninh nói rất bình tĩnh, còn Ngô Đại Phúc thì không thể bình tĩnh nổi.
Ngô Đại Phúc lập tức mắng người anh trai do Bạch Mộc Ninh bịa ra: \”Thời đại nào rồi mà còn ép cưới chứ? Chú năm mươi mấy tuổi mà còn biết yêu đương, kết hôn là chuyện tự do, sao anh cháu lại cổ hủ thế?\”
\”Con trai chú lớn hơn cháu vài tuổi, chú vẫn thường bảo nó rằng cưới hay không cưới chẳng quan trọng, sinh con cũng không phải chuyện bắt buộc, quan trọng nhất là biết bản thân muốn gì.\”
Ngô Đại Phúc tự nhận mình không học nhiều, nhưng lại hiểu lý lẽ. Thế là suốt quãng đường, chú không ngừng giảng giải đạo lý và động viên Bạch Mộc Ninh.
Ngô Đại Phúc hỏi tên cậu là gì, cậu bèn nghĩ nghĩ rồi đáp lại: \”Cháu tên Văn Ninh ạ.\”
Chắc chắn tên thật không dùng được rồi, trước mắt cứ dùng tên giả cái đã.
Cậu nghĩ đến Văn Cảnh trong vô thức, thế là thuận miệng nói ra cái tên này.
Nói rồi mới thấy hơi hối hận, sao cậu lại theo họ của Văn Cảnh thế, vậy Văn Cảnh thành anh cậu rồi sao.