(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh – Chương 45: Khóc hu hu, thật sự không ăn được đâu 💦 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh - Chương 45: Khóc hu hu, thật sự không ăn được đâu 💦

Ngọn núi lắm rừng sừng sững chắn ngang giữa hai người, Bạch Mộc Ninh không thể giả vờ như không cảm nhận thấy, sau đó vờ như không có gì xảy ra đùa cợt cho qua được.

Cậu giả ngốc thôi chứ không ngốc thật.

Trên mặt cậu thoáng hiện một vệt đỏ nhạt, trong lòng dâng lên một cảm giác bứt rứt khó chịu.

Ngay sau đó cậu lập tức chống người dậy, trực tiếp vào tư thế plank tiêu chuẩn, kéo giãn khoảng cách giữa mình và Văn Cảnh: \”Anh, em nghĩ lại rồi, vẫn nên về ngủ thì hơn.\”

\”Anh cứ tùy ý đi, em ngủ say lắm, chẳng nghe thấy gì đâu.\”

Bạch Mộc Ninh muốn chuồn đi nhưng Văn Cảnh nào cho cậu có cơ hội đó. Anh vòng tay qua eo cậu, nhẹ nhàng ôm chặt cậu xuống.

Khoảng cách vừa nới ra giờ lại được kéo gần, Bạch Mộc Ninh có thể cảm nhận rõ ràng sự áp đảo của ngọn núi cao sừng sững kia.

\”Không phải muốn anh dỗ ngủ à?\” Bàn tay Văn Cảnh trượt vào dưới lớp áo, men theo sống lưng mò lên trên: \”Muốn đi đâu?\”

Người vừa mới từ chối xong bỗng đổi giọng, trở nên dễ nói chuyện hơn hẳn.

Bạch Mộc Ninh chột dạ.

Lý do mà cậu đánh liều làm ra chuyện như vậy, một là để khiến Văn Cảnh phản cảm với mình, hai là cậu thấy Văn Cảnh chẳng có hứng thú gì với mình cả.

Trước đây mỗi lần có tình huống khó xử, chỉ có Bạch Mộc Ninh cảm thấy lúng túng, cậu chưa bao giờ nhận ra sự thay đổi của Văn Cảnh.

Cho nên cậu cứ cho rằng lúc nào Văn Cảnh cũng thờ ơ với chuyện tình dục cả.

Nhưng sự thật đã phơi bày vào hôm nay, không những không hề thờ ơ mà còn rất hừng hực, rất khỏe mạnh, cũng rất đáng sợ.

\”Anh… Cảnh, em sai rồi.\” Bạch Mộc Ninh căng cứng cả người, lòng bàn tay Văn Cảnh nóng đến mức thiêu đốt làn da, để lại một cảm giác tê dại khó mà diễn tả bằng lời.

\”Em…\”

Không để cho Bạch Mộc Ninh có cơ hội nói tiếp, Văn Cảnh trở mình đè cậu xuống, môi anh hôn lên môi cậu, dùng đầu lưỡi tách mạnh hàm răng đang khép chặt ấy rồi mút hết nước bọt trong khoang miệng cậu.

Cổ tay bị ghì chặt lên đỉnh đầu, hai chân cũng bị kìm lại, Bạch Mộc Ninh không có đường nào để vùng vẫy nữa.

Hơi thở nóng rực phả vào bên cổ khiến Bạch Mộc Ninh hoảng loạn nói: \”Anh Cảnh, anh Cảnh, em đói rồi, chúng ta đi ăn khuya được không?\”

Giọng cậu gần như muốn khóc đến nơi, trong lòng run lên vì sợ hãi.

Bạch Mộc Ninh chưa từng làm chuyện thân mật với ai bao giờ, ngay cả nụ hôn với Văn Cảnh cũng là lần đầu tiên.

Lần đầu tiên chắc chắn sẽ hoảng loạn, sợ hãi, hoang mang, và càng lo lắng hơn về nỗi đau chưa từng nếm trải bao giờ.

Văn Cảnh thoáng khựng người lại, anh thở từng nhịp nặng nề dùng ngón tay lau đi giọt nước mắt trên khóe mi cậu. Cuối cùng vẫn vì sót mà thỏa hiệp: \”Được rồi, chúng ta cùng đi ăn khuya thôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.