Đồng tử giãn nở hết mức, ngay cả hơi thở cũng muốn ngưng đi vì căng thẳng.
Phản ứng đầu tiên của Bạch Mộc Ninh là tại sao anh Chu cũng ở đây.
Nhưng chẳng mấy chốc cậu đã nhớ đến lời Văn Cảnh nói, Giang Thanh Từ đang ở trong bệnh viện này, xâu chuỗi lại hết thì dường như các vấn đề ngang trái này đều rõ ràng hết cả.
Nhưng điều Bạch Mộc Ninh lo lắng nhất chính là chuyện của mình bị bại lộ.
Chỉ cần Văn Cảnh biết cậu quen anh Chu từ trước, với sự thông minh đó của anh thì chắc chắn sẽ liên tưởng đến những lời Giang Thanh Từ từng nói trước đây.
Phải làm sao bây giờ?
Tim Bạch Mộc Ninh như muốn nhảy khỏi cuống họng, cậu thấp thỏm lo âu nhìn về phía anh Chu.
Anh Chu tới gần, nhưng có vẻ như đang tỏ ra không quen biết cậu, chỉ nhìn Văn Cảnh nói: \”Chẳng phải cậu đang trên lầu sao?\”
Ngay sau đó lập tức nhận ra, anh ta nói một cách chắn chắn: \”Cậu không phải Văn Kỳ.\”
Ngay từ ánh nhìn đầu tiên, Chu Siêu đã nhận ra người trước mặt không phải là bạn trai của Giang Thanh Từ, không chỉ là vì nốt ruồi nhỏ, mà khí chất xung quanh lẫn ánh mắt nhìn người cũng hoàn toàn khác biệt.
Một người sắc bén, một kẻ thì ngốc nghếch, làm sao có thể là một người được?
Chu Siêu cười tự giễu: \”Hóa ra là sinh đôi, thú vị đấy.\”
Nói xong anh ta tự rẽ sang chỗ khác đi vệ sinh, còn Văn Cảnh thì nắm lấy tay Bạch Mộc Ninh rời khỏi chỗ đó.
Văn Cảnh đưa khoá xe cho Bạch Mộc Ninh rồi dặn cậu: \”Em ra xe đợi anh trước, anh lên lầu đưa đồ cho bọn họ.\”
Bạch Mộc Ninh ngoan ngoãn gật đầu, nhận lấy chìa khóa rồi đi ra ngoài.
Không lâu sau, điện thoại cậu rung lên báo có tin nhắn mới, là anh Chu gửi.
【Anh Chu: Tôi chờ cậu ở quán cơm bên cạnh.】
Bạch Mộc Ninh thấy rất rõ dòng tin nhắn đó, trong lòng cậu bắt đầu trở nên căng thẳng, cậu cũng đoán được đại khái anh Chu muốn nói chuyện gì, chắc chắn có liên quan đến Văn Cảnh.
Anh ta đã thấy Văn Cảnh hôn cậu rồi.
Cậu quay đầu lại nhìn, anh Chu đứng cách đó không xa, nhưng không hề có ý đi đến mà chỉ lẳng lặng quan sát cậu.
Dù sao thì Bạch Mộc Ninh cũng cảm ơn anh Chu vì đã không vạch trần cậu, nếu không cậu đã bị Văn Cảnh xử lý rồi.
Trả lời tin nhắn xong, Bạch Mộc Ninh bèn đi đến tiệm cơm cạnh bệnh viện.
Vì không phải giờ cơm nên tiệm nhỏ gần như không có khách, trông rất vắng vẻ, ông chủ ngồi một bên xem video ngắn, lâu lâu còn bật cười thành tiếng.
Bạch Mộc Ninh chọn một chỗ cạnh cửa sổ, từ đó có thể nhìn thấy cửa chính của khu nội trú bệnh viện.
Cậu phải để ý xem khi nào thì Văn Cảnh ra ngoài.
Chẳng mấy chốc anh Chu đã đến, chọn một phần mì cho mình rồi tự ăn.
Bạch Mộc Ninh chỉ im lặng ngồi đó, căng thẳng bấm móng tay.