Bên trong xe càng thêm tĩnh lặng, Bạch Mộc Ninh siết chặt đầu ngón tay vì căng thẳng, trái tim cậu đập loạn nhịp trong lồng ngực như thể sắp nhảy ra ngoài tới nơi.
Cậu chột dạ không dám nhìn Văn Cảnh, sợ rằng chỉ cần đối mắt với anh thôi thì sẽ lộ ra thân phận nội gián ngay.
Trước đây Bạch Mộc Ninh từng chơi trò Ai là nội gián, khi chơi cứ hễ bốc trúng thẻ bài nội gián thì cậu đều giấu mình cực kỳ tốt, trụ vững đến ván cuối cùng và giành chiến thắng.
Nhưng bây giờ nó lại khó khăn hơn gấp mấy lần so với trò chơi khi ấy, có quá nhiều yếu tố không thể xác định, lại còn mệt não hơn rất nhiều.
Cậu vẫn luôn che giấu rất tốt, vậy mà bỗng dưng lại có một Giang Thanh Từ nhảy ra khiến mọi thứ rối tung lên.
Trong lòng cậu không ngừng mắng chửi Giang Thanh Từ là đồ trà xanh, nếu cậu biết gì thật thì cứ nói thẳng ra hết đi, còn chơi trò úp úp mở mở câu sự chú ý của người khác làm gì?
Còn không thì tự thú luôn đi! Dù sao cũng đỡ hơn phải chịu dằn vặt trong lòng. Ai mà biết Giang Thanh Từ đang toan tính điều gì chứ?
Trong lòng Bạch Mộc Ninh cuộn trào sóng lớn, cậu đã nghĩ đến mọi kết cục, cùng lắm thì bị đánh một trận rồi bị tống xuống xe, cũng chẳng có gì đáng sợ cả.
Dạo này cậu da dày thịt béo hơn rồi, bị đánh cũng không sao.
Đúng lúc Bạch Mộc Ninh chuẩn bị chấp nhận mọi kết cục tồi tệ nhất, Văn Cảnh đang giữ im lặng đột nhiên lên tiếng.
\”Không có, cảm ơn đã quan tâm.\” Văn Cảnh nói bằng giọng điệu lịch sự đầy vẻ khách sáo. Khóe môi anh tuy hơi cong lên như đang cười, nhưng nụ cười ấy chẳng chạm đến đáy mắt, rõ ràng đó chính là vẻ mặt giả tạo quen thuộc của anh.
Từ góc độ này có thể thấy Văn Cảnh không thích người tên Giang Thanh Từ, cũng không tin những gì cậu ta nói.
Bạch Mộc Ninh thoáng thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ lần này coi như thoát rồi.
Nhưng cậu vẫn còn vài ải nữa phải qua, đây cũng chỉ mới giữ được cái mạng nhỏ này tạm thời mà thôi.
Giang Thanh Từ còn muốn nói gì đó nữa nhưng bị Văn Kỳ cắt ngang đổi chủ đề.
Sau hơn mười phút ngồi xe, bọn họ cũng đến khách sạn đã định. Lúc Văn Kỳ và Giang Thanh Từ cùng xuống xe, Bạch Mộc Ninh lập tức cảm thấy bầu không khí trong xe trở nên nhẹ nhõm hơn hẳn, đến cả hơi thở cũng ngọt ngào hơn.
Bạch Mộc Ninh nghĩ, cuối cùng quả bom hẹn giờ cũng đi rồi, thật là thoải mái biết bao.
Trên đường trở về, Văn Cảnh hỏi Bạch Mộc Ninh muốn đi đâu.
Bạch Mộc Ninh hiểu câu hỏi này, Văn Cảnh muốn cậu theo mình về nhà, nhưng không hỏi thẳng để cậu có quyền lựa chọn hơn.
Nếu không có gì xảy ra, chắc chắn Bạch Mộc Ninh sẽ đến nhà Văn Cảnh.
Ký túc xá chỉ có một mình cậu, không biết sao mà dạo này Lý An Triệt không trở về, một mình cậu ở cũng chán, ở nhà Văn Cảnh ít nhất còn có người trò chuyện, giường cũng êm hơn.