(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh – Chương 40: Chiến trường tula không hồi kết 💦 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh - Chương 40: Chiến trường tula không hồi kết 💦

Ngồi trong căn phòng khách rộng rãi, lòng bàn tay Bạch Mộc Ninh đổ mồ hôi liên tục, cậu chùi vào quần hết lần này đến lần khác mà vẫn mãi chẳng dứt.

Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy hai Văn Cảnh, cậu đã hoảng loạn đến phát ngốc rồi.

Trong bếp, hai người kia vẫn đang bận rộn, một người nhanh nhẹn chuẩn bị nguyên liệu, người còn lại thuần thục đứng chảo nấu ăn.

Họ mặc đồ giống hệt nhau, gương mặt thì như đúc từ một khuôn, ngay cả nụ cười cũng chẳng sai lệch một chút nào.

Nếu không phải nhờ vào nốt ruồi nhỏ kia cùng chút khác biệt siêu vi tế trong thần thái, thì Bạch Mộc Ninh chắc chắn chẳng thể nào phân biệt nổi ai với ai.

Ban đầu cậu tìm tới Văn Cảnh cũng bởi vì ảnh chụp và nghề nghiệp đều khớp, duy nhất chỉ có nốt ruồi nhỏ kia là sai lệch một chút.

Sau khi dò hỏi thật kỹ càng, biết chắc Văn Cảnh không có anh em nào cả, cậu mới bỏ qua vấn đề về cái nốt ruồi ấy.

Bây giờ đột nhiên xuất hiện ngay trước mắt thêm một ông em trai sống sờ sờ thế này, Bạch Mộc Ninh thật sự đần luôn cả người.

Nhưng điều khiến cậu hối hận hơn cả chính là, tại sao ban nãy lại ngu ngốc mà lên lầu cơ chứ?

Đáng lẽ cậu nên tìm đại một lý do để chuồn liền mới đúng.

Giờ thì hay rồi, bữa cơm này chắc chắn khó nuốt trôi lắm đây.

Bạch Mộc Ninh bắt đầu âm thầm nghĩ lý do để chuồn đi, thậm chí còn lén lấy điện thoại ra hẹn ngay một cái báo thức, định bụng sẽ tự biên tự diễn một màn có cuộc gọi quan trọng gọi tới nữa.

Ai dè chuông điện thoại vừa reo lên, Bùi Thư Thần đã lập tức bước ra từ phòng sách, thế là kế hoạch của cậu đành phá sản tan tành, chỉ có thể tươi cười lịch sự chào hỏi bà.

Bùi Thư Thần vui vẻ bước tới, nhẹ nhàng đặt một đĩa dâu tây trước mặt cậu: \”Bé Ninh à, con ăn ít dâu tây lót dạ trước đi nhé, cơm còn lâu mới xong đó.\”

Hôm nay Tôn Cẩn không về nhà, bố cô bé và anh em Văn Cảnh đang bận túi bụi trong bếp, nên hiện giờ phòng khách chỉ còn lại Bạch Mộc Ninh và Bùi Thư Thần.

\”Món quà con tặng cô đẹp quá, cô rất thích luôn đó! Đặc biệt là cái vây cá màu xanh thẫm, nhìn hệt như cánh bướm vậy, đẹp đến mức cô đăng lên vòng bạn bè rồi ai cũng khen tới tấp!\”

\”Nhiều người còn inbox hỏi cô có bán không nữa cơ, đương nhiên là cô từ chối hết rồi. Đây là đồ con rể cô tặng mà, bao nhiêu tiền cô cũng không bán đâu.\”

Hiện tại, tiêu bản cá cờ được cô Bùi tạm đặt trong phòng sách, đợi mua xong cái giá treo đặt online thì sẽ dời ra phòng khách trưng bày cho đẹp.

Bùi Thư Thần tuy là một giáo sư, nhưng trên người bà chẳng hề có chút nào cái khí chất cổ hủ của mấy người già học thuật. Ngược lại, bà thuộc kiểu người vui vẻ, hoạt bát, nói chuyện hài hước duyên dáng lại sâu sắc, cách dùng từ cũng mới mẻ, hấp dẫn vô cùng; vừa nhìn đã biết ngay môn học của bà chắc chắn chẳng bao giờ thiếu sinh viên đăng ký.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.