Lúc này Bạch Mộc Ninh đã chẳng còn tí sức lực nào nữa, mí mắt thì nặng trĩu, đầu óc thì lờ đờ, vậy thì làm sao mà giải thích cho nổi?
Rõ ràng là Văn Cảnh đã nghịch cậu ra nông nỗi này, thì lẽ ra anh phải chịu trách nhiệm chứ.
Nghĩ vậy, Bạch Mộc Ninh gối đầu lên đùi Văn Cảnh, yếu ớt lẩm bẩm: \”Mai nói đi… giờ em buồn ngủ lắm rồi.\”
Lời vừa dứt chưa được mấy giây, cậu đã ngủ thiếp đi.
–
Trưa hôm sau, Bạch Mộc Ninh tỉnh giấc một cách vô cùng tự nhiên. Nhưng khi vừa mở mắt nhìn thấy đồng hồ treo tường, cậu suýt chút nữa nhảy dựng khỏi giường.
Lúc này đã là giữa trưa, và trong cơn mơ màng, não cậu lập tức phản ứng lại một sự thật là cậu đã đi làm trễ rồi!
Bạch Mộc Ninh lần đầu tiên đi làm trễ, cảm giác chẳng khác gì hồi đi học mà bị trễ giờ, căng thẳng và sợ hãi vô cùng.
Cậu vội vàng chộp lấy bộ đồ đặt sẵn ở đầu giường, lao như tên bắn vào nhà tắm đánh răng rửa mặt loạn xạ. Trong lúc hoảng hốt còn suýt nữa thì lấy nhầm kem đánh răng làm sữa rửa mặt.
Cả quá trình thao tác loạn xạ ấy diễn ra chưa tới ba phút.
Sau đó, Bạch Mộc Ninh lập tức lao đến cửa đi giày, đang chuẩn bị bật chế độ chạy nước rút như thi chạy 100 mét thì từ trong bếp, giọng Văn Cảnh vọng ra ngăn cậu lại.
\”Bé Ninh, em định đi đâu vậy?\” Văn Cảnh đang mặc một chiếc tạp dề in logo xì dầu hải sản khuyến mãi, tay cầm cái xẻng bếp bằng nhựa, trông rất nội trợ.
Bạch Mộc Ninh quay lại nhìn anh, trong đầu bối rối nghĩ sao Văn Cảnh vẫn còn ở nhà? Không phải đi làm à?
\”Anh Cảnh, đi mau! Em trễ làm rồi!\”
\”Anh xin nghỉ cho em rồi.\”
Nghe hai chữ \’xin nghỉ\’, Bạch Mộc Ninh thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại căng thẳng trở lại.
\”Ơ nhưng vậy là em bị trừ lương à?\” Cậu lột áo khoác ra, mặt bắt đầu xụ xuống không vui.
Thôi rồi, tháng này mất toi hai trăm tệ. Tận 200 lận đó, bằng tiền đi tàu điện ngầm cả tháng, đi xe buýt hai tháng, thuê xe đạp ba tháng liền chứ ít gì!
Cậu còn đang buồn rười rượi, thì bỗng nhớ ra Văn Cảnh cũng nghỉ làm: \”Anh Cảnh, sao anh cũng không đi làm?\”
\”Anh cũng xin nghỉ rồi.\” Văn Cảnh nhìn cậu, tiện miệng nhắc: \”Quần em mặc ngược rồi đó, đi thay đi.\”
Bạch Mộc Ninh cúi xuống nhìn, mặt đỏ bừng như trái cà chua rồi lập tức chạy biến vào phòng thay lại quần cho đàng hoàng.
Vừa nãy hấp tấp quá, đến mặc quần lộn trái cũng không biết. Nếu không nhờ Văn Cảnh nhắc thì chắc cậu đã đội quần đến nhà ngoại luôn rồi.
Thay đồ xong, Bạch Mộc Ninh đi ra phòng khách, thấy Văn Cảnh đang lui cui qua lại giữa bếp và bàn ăn. Chẳng mấy chốc, bàn ăn đã được bày đầy thức ăn ngon lành.
Thật lòng mà nói, ngay cả dịp Tết cậu cũng chưa được ăn bữa nào phong phú như thế này.
Nào là hàu hấp gừng hành, thịt cừu xào hành, thận heo xào cay, sơn dược mộc nhĩ, trứng xào hẹ, canh mực khô nấu hoàng kỳ và nấm…