Hai chữ \’giúp đỡ\’ thật khiến người ta liên tưởng xa xôi…
Trong đầu Bạch Mộc Ninh lập tức xẹt qua đủ kiểu khả năng: tay, miệng, máu; mấy cái đó cậu đều từng tìm hiểu qua.
Lần đầu biết đến là hồi đó còn nhỏ, chỉ thuần túy là tò mò thôi chứ chưa bao giờ nghĩ mình sẽ thật sự thực hành.
Nhưng mà vào cái tình huống hiện tại, nghĩ đến khả năng cuối cùng kia, Bạch Mộc Ninh theo bản năng đưa tay sờ mông mình một cái.
Trời má, cậu mới yêu đương đàng hoàng được bao lâu, có lỡ quyến rũ Văn Cảnh rồi kiếm chút tiền nhờ chịu khó thôi, chứ tuyệt đối chưa từng nghĩ tới chuyện phải hiến dâng cái mông mình.
Bạch Mộc Ninh lập tức lùi về phía sau mấy bước, kéo giãn khoảng cách với Văn Cảnh, như thể chỉ cần vậy thôi là sẽ thấy an toàn hơn chút.
Cậu vớ lấy cái gối ôm chắn trước người, hoảng hốt nói: \”Không… không cần đâu!\”
Văn Cảnh ngồi thẳng người dậy, ánh mắt chăm chú nhìn cậu, giọng điệu như đang trêu chọc một chú mèo con: \”Không cần? Vậy sao mặt đỏ thế?\”
Bạch Mộc Ninh mím môi không nói gì, mà hai má thì đỏ lên càng lúc càng rõ rệt.
Văn Cảnh lại nghiêm túc hẳn lên: \”Nhu cầu sinh lý là chuyện ai cũng có, em không cần phải ngại, nên học cách đối diện với cơ thể mình.\”
\”Dạo gần đây nhu cầu của em hơi mạnh, có thể là do cơ thể có vấn đề đấy. Đưa tay trái đây anh xem.\”
Gì mà dạo này nhu cầu mạnh?!
Bạch Mộc Ninh cắn môi, chắc chắn hôm đó Văn Cảnh cũng cảm nhận được.
Biện minh vô vọng, Bạch Mộc Ninh chỉ đành ngoan ngoãn đưa tay trái ra.
Văn Cảnh bắt mạch cho cậu một lát, liền nói thẳng: \”Dạo này em ngưng thuốc đúng không?\”
Anh từ trước đến giờ luôn rất chăm sóc sức khỏe của cậu, thỉnh thoảng còn dạy Bạch Mộc Ninh cách điều dưỡng thân thể, học kê đơn bốc thuốc.
Chỉ là Bạch Mộc Ninh cực ghét uống thuốc bắc, chẳng được cho đường hay sữa, đắng đến mức nghi ngờ nhân sinh.
Vậy nên cậu lén ngừng thuốc mà chẳng báo anh tiếng nào.
Chẳng cần Bạch Mộc Ninh thú nhận, chỉ nhìn vẻ mặt cậu chột dạ thôi, Văn Cảnh cũng đoán được toàn bộ sự thật.
Anh buông tay cậu ra, giọng sâu xa chậm rãi nói: \”Căn bệnh thận yếu này em không định trị nữa à?\”
\”Em còn trẻ, giờ trị là tốt nhất, chứ mà để lỡ mất thời điểm, hao hụt lớn quá thì khó mà bù lại được.\”
Mặt Bạch Mộc Ninh lập tức đỏ gay. Cậu thầm gào trong lòng: Sao Văn Cảnh lại nhắc lại chuyện này nữa?!
Không cam lòng, cậu kéo cái gối ôm xuống, hùng hồn phản bác: \”Bác sĩ Văn, em yếu chỗ nào? Rõ ràng là rất sung sức mà?!\”
Thử hỏi ai mà bị thận yếu lại có nhu cầu mạnh như vậy chứ? Thực tế đã chứng minh, cậu hoàn toàn không yếu, trái lại còn cường tráng ấy chứ.