(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh – Chương 34: Anh là bạn trai em, em hôn anh thì sao – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh - Chương 34: Anh là bạn trai em, em hôn anh thì sao

Sự bàng hoàng đó cứ kéo dài mãi cho đến khi cậu cảm thấy trong miệng có gì đó lạ lạ, hai chiếc lưỡi quấn lấy nhau. Bạch Mộc Ninh sững người một lúc, trong đầu chỉ thắc mắc sao trong miệng mình lại có tới hai cái lưỡi vậy?

Đến khi phản ứng kịp là chuyện gì đang xảy ra, cậu hoảng hốt trừng mắt nhìn Văn Cảnh, tay luống cuống vùng vẫy, ra sức đẩy anh ra.

Sao lại đưa lưỡi vào chứ, chẳng phải lúc nãy chỉ cắn môi thôi mà?

Cái lưỡi này có thể rút ra được không đấy?!

Giới hạn chịu đựng của Bạch Mộc Ninh đối với nụ hôn chỉ dừng lại ở mức môi chạm môi thôi. Còn bây giờ lưỡi của Văn Cảnh đang tung hoành ngang dọc trong miệng cậu, làm cậu thở không nổi.

Não bộ thì mơ màng, quên luôn cách thở, cậu bị nghẹt đến mức má đỏ bừng bừng vì nín thở, cả người cũng bắt đầu mềm nhũn sắp ngã.

Bạch Mộc Ninh cố gắng nghiêng đầu né tránh, nhưng cổ tay lại bị giữ chặt, cằm cũng bị bóp nhẹ. Cậu chẳng khác gì miếng cá sống đặt lên thớt, dù giãy thế nào cũng không thoát nổi.

Văn Cảnh vừa dữ vừa mạnh mẽ, căn bản không cho cậu cơ hội tránh né, cứ thế ghì lấy cậu chiếm trọn cả không khí trong phổi.

Trời ơi sao còn chưa kết thúc, nếu còn tiếp tục nữa là tôi chết ngạt thật đó.

Có lẽ là tiếng lòng cậu vang vọng đến tai anh, Văn Cảnh rốt cuộc cũng từ từ rút ra, sau đó mới buông cổ tay Bạch Mộc Ninh, nâng mặt cậu lên, dịu dàng hỏi: \”Còn muốn yêu với anh không?\”

Ngón tay cái anh lướt nhẹ qua môi Bạch Mộc Ninh, lau đi giọt nước đọng ở khóe miệng cậu. Bạch Mộc Ninh thở hồng hộc, cố gắng tiêu hoá câu hỏi kia của Văn Cảnh.

Văn Cảnh thật sự muốn yêu cậu, cậu đã thành công rồi.

Nhưng mà Bạch Mộc Ninh lại không thấy vui nổi, cậu cứ có cảm giác mình không nên chọc tới Văn Cảnh. Kể từ cái hôn vừa rồi, cậu đã bắt đầu sợ anh.

Văn Cảnh quá hung dữ đến mức cậu không chắc mình có thể lùi ra toàn mạng khỏi mối quan hệ này hay không.

Vì thế, cậu do dự.

\”Em… em…\” Hơi thở của Bạch Mộc Ninh vẫn chưa ổn định, câu chữ thì loạn xạ không nên lời, cứ như bị nói lắp vậy.

Văn Cảnh liền ôm cậu vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi: \”Không cấn gấp, cứ từ từ nghĩ.\”

Được anh ôm vào lòng, Bạch Mộc Ninh cảm thấy một luồng an toàn quen thuộc xâm chiếm tâm trí, cảm xúc bối rối dần dịu lại, đầu óc cũng bắt đầu tỉnh táo hơn để suy nghĩ về mối quan hệ tiếp theo của hai người.

Cậu là người theo đuổi chính nghĩa, mà chỉ khi Văn Cảnh đến với cậu, anh mới có thể dứt khoát cắt đứt mối quan hệ với bên kia.

Vậy thì cậu còn sợ cái gì? Còn chần chừ vì lý do gì?

Cậu nghĩ bao lâu, Văn Cảnh ôm cậu bấy lâu. Anh không giục, chỉ kiên nhẫn đợi cậu mở lời.

Nhịp tim dần ổn định, đầu óc Bạch Mộc Ninh cũng dần sáng tỏ, cậu hỏi: \”Hôm qua anh đi đâu vậy?\”

\”Em vừa tỏ tình xong, anh đã bỏ mặc em để đi tìm người khác, anh có biết em buồn thế nào không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.