Tựa vào lồng ngực Văn Cảnh, Bạch Mộc Ninh khẽ hỏi ra câu muốn yêu đương đã giấu trong lòng bấy lâu, nhưng phía Văn Cảnh lại chẳng có lấy một phản ứng nào, cứ bình thản như thể chưa từng nghe thấy, trái ngược hoàn toàn với Bạch Mộc Ninh, lúc này lòng bàn tay cậu đã đổ mồ hôi.
Cậu siết chặt lấy ống quần, cố gắng xoa xoa cho bớt căng thẳng, nhưng vẫn hồi hộp đến mức tim như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Muốn hay không muốn, mỗi câu trả lời sẽ dẫn đến một cách phản ứng khác nhau. Nhưng Bạch Mộc Ninh vẫn rất tự tin, cậu tin chắc rằng Văn Cảnh sẽ đồng ý thôi.
Dù gì cũng đã hôn nhau rồi, chẳng lẽ lại không chịu trách nhiệm à?
Thế mà Văn Cảnh vẫn im lặng, Bạch Mộc Ninh ngẩng đầu nhìn lên muốn xem thử sắc mặt anh ra sao. Nhưng khuôn mặt ấy lại chẳng thể hiện gì rõ ràng, khiến cậu chẳng đoán nổi anh đang nghĩ gì.
Một lúc sau, Văn Cảnh đưa tay lên nắm lấy gáy cậu xoa xoa rồi trầm giọng hỏi: \”Bạch Mộc Ninh, cậu thật sự hiểu sao?\”
Văn Cảnh đảo khách làm chủ, trong nháy mắt đã chiếm thế thượng phong khiến Bạch Mộc Ninh giật mình như chim sợ cung, vội đưa tay chống lên ngực Văn Cảnh, trong lòng dấy lên một cảm giác muốn chạy trốn ngay lập tức.
Đây rõ ràng không phải câu trả lời đúng. Quá gian xảo! Sao có thể đánh trống lảng như vậy chứ?
\”Hiểu… hiểu cái gì cơ?\” Bạch Mộc Ninh hoàn toàn không hiểu nổi, rõ ràng cậu hỏi Văn Cảnh có muốn yêu đương không, sao anh lại quay ra hỏi cậu hiểu thật sao?
Cuối cùng là phải hiểu cái gì mới được?
Bạch Mộc Ninh còn chưa kịp hỏi tiếp, thì điện thoại của Văn Cảnh bỗng reo lên. Cậu nghe thấy đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam êm ái: \”Anh Cảnh, em đến rồi.\”
Chỉ một câu \’em đến rồi\’ thôi đã để lộ một điều: đây không phải chuyện phát sinh bất ngờ, mà là cuộc hẹn đã được sắp xếp từ trước.
Bạch Mộc Ninh vẫn luôn tưởng rằng là do cậu nói mãi nên Văn Cảnh mới đổi ý chịu đi tham gia hoạt động cùng mọi người. Nào ngờ hoàn toàn chẳng liên quan gì đến cậu, hóa ra anh đến là vì người tình của anh.
Suy nghĩ đó như nổ tung trong đầu khiến sắc mặt Bạch Mộc Ninh sa sầm ngay lập tức. Dù thế nào cũng chẳng thể vui nổi, trong lòng như bị đè nặng bởi một tảng đá lớn, khó chịu vô cùng.
Văn Cảnh buông tay, thản nhiên đi vòng qua cậu, bước đến bên cửa sổ để nghe điện thoại: \”Em đang ở đâu? Ừ, anh tới ngay.\”
Bạch Mộc Ninh biết người gọi đến chính là tình nhân của anh, nên cậu chỉ còn cách đứng chặn trước cửa không cho anh đi.
Họ còn gặp nhau làm gì chứ? Gặp để làm gì nữa?
Chẳng phải Văn Cảnh đang \’ăn trong bát, nhìn trong nồi\’ à? Không lẽ anh là gã cặn bã thật?
Bạch Mộc Ninh nổi điên: \”Không được, anh không được đi đâu hết! Anh còn chưa trả lời câu hỏi của em nữa.\”
Cậu giang tay chặn cửa, không cho Văn Cảnh bước ra nửa bước.