(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh – Chương 27: Bạn trai không cho phép – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh - Chương 27: Bạn trai không cho phép

Bàn tay đang bám chặt lấy cánh tay Văn Cảnh từ từ buông lỏng, Bạch Mộc Ninh nhanh chóng đứng thẳng, cố gắng nặn ra một nụ cười có vẻ rất đúng mực để đáp lại ánh nhìn soi xét của anh.

Mà cậu cũng thấy ghê quá! Cái kiểu nũng nịu này đúng là không ổn chút nào, đừng nói Văn Cảnh, đến chính cậu còn muốn đấm cho mình một phát.

Không thể nói chuyện bình thường được hả trời?

Nhìn xem mình vừa thốt ra mấy câu mắc mửa gì thế này?

Con gái làm nũng thì mới khiến người ta rung động, nhưng con trai làm nũng thì chỉ tổ làm người khác khó chịu thôi.

Đã thế còn \’Anh Cảnh~\’ nữa chứ, chắc chắn giờ phút này Văn Cảnh đã thấy phiền hết sức rồi.

Bạch Mộc Ninh thấy rén.

\”Ơ cái đó, anh không đi cũng được, em chỉ đùa thôi mà, anh đừng để bụng nha.\” Bạch Mộc Ninh khôi phục lại trạng thái, cười nói: \”Bác sĩ Văn, bác sĩ cứ bận việc của bác sĩ đi, em đi trước đây.\”

Bị Văn Cảnh nhìn chằm chằm thế này, cậu chẳng còn tâm trạng nào mà bám lấy anh nữa, chỉ mong chạy lẹ kẻo lại lỡ giờ chiếu ở rạp lẩu mất.

Vừa nhấc chân bước lên phía trước, Bạch Mộc Ninh bỗng cảm thấy mũ áo lông vũ bị kéo lại. Cậu không thể tiến lên, chỉ có thể lùi từng bước, buộc phải dựa sát vào Văn Cảnh để tránh bị siết đến nghẹt thở.

\”Bác sĩ Văn, ở đây có camera đó, có muốn đánh em thì cũng phải nghĩ kỹ vào đó nhé.\” Bạch Mộc Ninh lập tức giơ hai tay đầu hàng: \”Hành hung người khác là hành vi không văn minh đâu, anh có thể mắng em mà.\”

Nói chứ da thịt cậu mềm yếu lắm, đánh thì chịu không nổi đâu, nhưng nếu là chửi mắng thì cứ thoải mái đi vì da mặt cậu dày lắm.

Cậu bỗng nhớ lại chuyện ngày trước, lúc cậu lần đầu đi làm thêm hồi cấp ba. Hồi đó, cậu tranh thủ kỳ nghỉ hè và nghỉ đông để đi làm kiếm ít tiền tiêu vặt.

Sau khi ba mẹ qua đời, cậu gần như không còn nguồn thu nhập nào. Cô phụ trách ở khu dân cư giúp cậu xin trợ cấp khó khăn, trường học cũng hỗ trợ miễn giảm một số khoản phí, nhưng dù vậy, cậu vẫn phải thắt lưng buộc bụng từng chút một.

Tiền mua tài liệu học tập, tiền nước, tiền điện, tiền gas, rồi đủ thứ chi phí sinh hoạt khác, tất cả đều phải dùng đến tiền.

Không có ai để dựa vào, cậu chỉ có thể tự kiếm tiền lo cho mình.

Công việc làm thêm của cậu là thu ngân ở một cửa hàng tiện lợi. Công việc nhẹ nhàng, đơn giản, thỉnh thoảng lúc vắng khách còn có thể tranh thủ học bài.

Một hôm có một khách hàng nữ bước vào, chọn vài món đồ ăn vặt và nước uống.

Nhìn cách ăn mặc thì khá thời thượng, nhưng khuôn mặt cô lại có một nét già nua kỳ lạ, kiểu như vừa trải qua một ca phẫu thuật thẩm mỹ thất bại vậy.

Hồi đó Bạch Mộc Ninh còn chẳng biết gì về phẫu thuật thẩm mỹ, chỉ nghĩ là do dấu vết của thời gian, nên vô tư hỏi một câu: \”Dì ơi, dì có cần túi đựng không ạ?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.