Cuối cùng thì Bạch Mộc Ninh vẫn uống bát canh gừng, nhưng có một điều cậu cần nhấn mạnh, cậu uống không phải vì nghe lời Văn Cảnh, mà đơn giản chỉ vì muốn giữ gìn sức khỏe của bản thân thôi!
Nếu để bệnh rồi phải nghỉ làm, vậy thì quá không đáng.
Cậu dốc một hơi uống cạn, vị cay nồng của gừng lập tức xông lên đầu lưỡi, rồi lan xuống tận dạ dày khiến cả người ấm bừng lên, giờ cậu không còn thấy lạnh chút nào.
\”Cảm ơn bác sĩ Văn vì bát canh gừng nhé.\” Bạch Mộc Ninh quên béng luôn lý do sao hồi nãy cậu lại giận, rồi bắt đầu tán dương không tiếc lời, \”Bác sĩ Văn đúng là đẹp người đẹp dạ mà. Không những giúp em dọn dẹp bãi chiến trường, còn nấu canh gừng cho em uống, đúng chuẩn hình mẫu đàn ông hoàn hảo luôn.\”
Văn Cảnh chỉ \”ừm\” một tiếng, rồi xách bát đi ra ngoài.
\”…?\”
Vẫn lạnh lùng vậy sao? Cậu đã tâng bốc anh lên tận trời rồi, ít nhất cũng nên cười một cái chứ!
Bạch Mộc Ninh nghĩ rằng sau vụ rối ren tối nay, chắc Văn Cảnh cũng chẳng còn tâm trạng để dạy học nữa. Nhưng không, anh kéo ghế ngồi xuống bên cạnh cậu, thản nhiên nói: \”Tiếp tục thôi.\”
Cậu vừa mới mở game còn chưa kịp chơi, vậy mà Văn Cảnh đã gọi cậu đi học tiếp rồi?
Trời ơi, đồng đội của cậu chắc chắn sẽ nguyền rủa cậu mất!
Bạch Mộc Ninh ngồi xếp bằng trên ghế, hai cặp đùi thon dài trắng nõn dang rộng ra, trông trai thẳng không thể nào thẳng hơn.
Cậu nhìn Văn Cảnh với vẻ đáng thương, năn nỉ: \”Nếu em treo máy là bị người ta đuổi giết mất. Cho em chơi nốt ván này đi mà?\”
\”Bác sĩ Văn, xin anh đó?\”
Văn Cảnh lướt mắt nhìn từ trên xuống, rồi quay đi, nói: \”Chỉ cho nửa tiếng thôi.\”
\”Cảm ơn bác sĩ Văn!\”
Vừa dứt lời, một bóng trắng lướt qua, Bạch Mộc Ninh thấy chiếc áo blouse của Văn Cảnh phủ lên đùi cậu, che kín đến mức không chừa một kẽ hở nào.
Đều là đàn ông cả, có cần thiết phải làm vậy không?
Nhà tắm tập thể trong trường đều là không gian mở hết, của ai mà chưa từng thấy ai chứ, chỉ có mấy đứa nhóc mới tự ti, mới cần che che giấu giấu thôi.
Khoan đã, cậu có lộ cái gì đâu mà?!
Bạch Mộc Ninh quay sang nhìn Văn Cảnh, nhưng Văn Cảnh khẽ ho một tiếng: \”Sợ cậu bị lạnh.\”
\”…?\”
Nhưng cậu có thấy lạnh đâu?!
Thôi sắp vô ván rồi, Bạch Mộc Ninh cũng kệ luôn.
Không lâu sau điện thoại Văn Cảnh rung lên, màn hình hiện cuộc gọi video. Bạch Mộc Ninh vô tình liếc nhìn, thấy trên đó ghi cô Bùi.
Văn Cảnh đứng dậy, đi ra ngoài nghe điện thoại.
Anh còn chưa kịp mở miệng thì giọng nói đầy chất vấn đã vang lên từ đầu dây bên kia: \”Cô gái nhỏ xinh xắn đi cùng con trong buổi xem mắt hôm thứ sáu là ai đấy?\”