Bạch Mộc Ninh ôm hộp đồ ngồi ở ghế phụ nhưng đầu óc đang bắt đầu chạy hết công suất, suy nghĩ xem mình nên giải thích thế nào để giữ hình tượng cho bản thân.
Dù rằng ấn tượng của cậu trong mắt Văn Cảnh cũng không tốt đẹp là bao, nhưng cậu vẫn muốn giãy giụa một chút.
Vừa nãy Văn Cảnh vẫn chưa nói gì, chỉ hỏi cậu có muốn anh đưa về trường không, nhưng không có không có nghĩa là bên trong không suy nghĩ.
Bạch Mộc Ninh cảm thấy mình nên biện hộ đôi chút, không chỉ để cứu vãn chút thể diện mong manh, mà còn để bảo vệ nốt chút tôn nghiêm ít ỏi còn lại.
Nhưng mở miệng thế nào thì vẫn chưa nghĩ ra, từ ngữ cần phải cân nhắc thêm chút nữa.
Trong lúc đang tự hỏi, cậu còn lén nhìn trộm Văn Cảnh, anh vẫn đang chăm chú lái xe.
Một tay anh đặt trên vô lăng, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía trước.
Tầm mắt Bạch Mộc Ninh dừng trên tay Văn Cảnh, đó là những ngón tay trắng nõn thon dài, khớp xương rõ ràng, quả là một đôi tay tuyệt đẹp.
Trước kia Bạch Mộc Ninh không biết tay thì có gì mà đẹp, nhưng từ sau khi nhìn thấy tay Văn Cảnh, Bạch Mộc Ninh đã cảm thấy từ đẹp này càng rõ nét hơn bao giờ hết.
Cụ thể hình dung như thế nào thì Bạch Mộc Ninh không nghĩ ra được, chỉ là trong lòng cậu chợt nảy lên một ý nghĩ đáng xấu hổ, nếu mà được đôi bàn tay ấy sờ, vuốt ve, thì chắc là sướng lắm.
Nhớ đến việc bản thân thường xuyên tự giải quyết, hình ảnh trong đầu tự động thay thế bằng bàn tay của Văn Cảnh.
Nghĩ đến đó Bạch Mộc Ninh lập tức dừng khựng lại, cậu nghĩ thầm mình điên rồi sao, sao tự dưng nghĩ bậy nghĩ bạ vậy chứ?
Lời hứa trong sáng đâu?
Cậu vỗ vỗ đầu, vội vàng ngăn chặn dòng suy nghĩ nguy hiểm này lại.
Nghe thấy tiếng động bên phía Bạch Mộc Ninh, Văn Cảnh liếc mắt hỏi: \”Đau đầu à?\”
Chắc là lần đầu tiên thấy người tự gõ vào đầu mình như vậy nên Văn Cảnh cũng hơi ngạc nhiên.
Bạch Mộc Ninh lắc đầu lia lịa mím môi không nói gì, còn vành tai thì đỏ ửng. Cậu cúi đầu nhìn xuống chiếc váy xếp ly nằm trên người, chớp chớp mắt rồi bịa đại một cái cớ: \”Bác sĩ Văn à, cái này không phải của em thật đấy, là em mua cho bé cưng nhà em thôi.\”
Đúng vậy, chính là cái cớ này, chắc chắn không phải cậu mặc, mà là cho bé cưng nào đó chưa từng xuất hiện của cậu thôi.
Chiếc xe từ từ dừng lại, đã tới trường học, Văn Cảnh nghiêng đầu khẽ cười: \”Bé cưng nhà cậu có giọng nói nghe mạnh mẽ thật đấy, eo cũng thon nữa.\”
\”…?\”
Cái nhấn nhá của anh là eo thon á?
Biến thái!
–
Sáng thứ sáu, Bạch Mộc Ninh thức dậy rồi ngồi ngẩn người trên giường. Hôm nay cậu nghỉ không cần phải đi làm, nhưng lại phải đi xem mắt thay cho người khác.