Cũng chỉ ôm được vài giây, còn chưa đến nửa phút thì sau gáy Bạch Mộc Ninh đã bị kéo lên, lực kéo làm cậu phải tách khỏi Văn Cảnh.
Văn Cảnh nhíu mày nhìn cậu, khóe miệng hạ xuống như thể đang rất khó chịu vì bị tranh thủ, giọng cũng lạnh lùng hơn: \”Nếu đứng không vững thì ngồi xuống.\”
Cái người đàn ông lạnh lùng này thật là, sự dịu dàng thường ngày dành cho người khác đâu mất rồi?
Tại sao lúc nào cũng lạnh lùng vô tình với cậu như thế chứ?
Đồ chó tiêu chuẩn kép!
Bạch Mộc Ninh thầm oán thán trong lòng nhưng không dám để lộ chút bất mãn nào trên mặt.
\”À, em biết rồi.\” Bạch Mộc Ninh ngoan ngoãn ngồi xổm xuống, ngay sau đó ngẩng đầu lên hỏi Văn Cảnh: \”Bác sĩ Văn, sao Tôn Kiến Quốc lại sợ anh vậy?\”
Nhóm hòa giải vẫn là những người đó, chỉ là lần này có thêm Văn Cảnh mà thái độ của Tôn Kiến Quốc đã thay đổi một trời một vực.
Lúc trước Tôn Kiến Quốc còn ngang ngược tỏ vẻ ta đây, còn muốn đòi tiền Bạch Mộc Ninh cho bằng được, vậy mà chỉ cần Văn Cảnh nói hai câu thì gã đã không đòi nữa, lại còn chủ động nhận sai, thậm chí bồi thường cho cậu hai vạn.
Thấy tài khoản mình đột nhiên tăng thêm hai mươi ngàn, Bạch Mộc Ninh tuy vui nhưng cũng có chút bất an.
Cậu tò mò không hiểu một bác sĩ Đông y như Văn Cảnh sao lại có thể khiến một tên trộm khiếp sợ đến vậy.
Chẳng lẽ trộm cũng sợ khám Đông y sao?
Văn Cảnh đứng ngay bên cạnh nhưng không hề nhìn cậu lấy một cái, chỉ nhìn chăm chú vào màn hình điện thoại của mình.
\”Cậu cố ý đúng không, vì Ngô Hạ?\”
Văn Cảnh nói chắc nịch, cứ như thể nghe thấu lòng cậu, nhìn rõ từng suy nghĩ trong đầu.
Thật sự Bạch Mộc Ninh cố ý đến tìm tên ăn trộm kia.
Điện thoại của Ngô Hạ bị mất, bên trong có một số bức ảnh rất quan trọng. Cảnh sát không tìm ra được cũng không bắt được người lẫn tang vật, vậy thì cậu tự đi tìm.
Thành ra chờ Văn Cảnh đi rồi, một mình Bạch Mộc Ninh ngồi tàu điện ngầm đến nơi Ngô Hà đã bị mất điện thoại để rình mò.
Bọn trộm thường có địa bàn hoạt động cố định, thường là theo nhóm vài người phụ trách một khu vực.
Những nơi đông người như nhà ga, ga tàu điện ngầm, cổng trung tâm thương mại đều là địa bàn lý tưởng.
Chẳng mấy chốc, Bạch Mộc Ninh đã xác định được Tôn Kiến Quốc là kẻ trộm, bởi mới vừa rồi cậu tận mắt nhìn thấy một người bị móc điện thoại, Tôn Kiến Quốc không bỏ chạy mà lén chuyển điện thoại cho đồng bọn, kẻ đồng lõa lập tức cầm điện thoại chạy đi.
Không bắt được tại trận thì báo cảnh sát cũng vô ích, bọn chúng có thể chối bay chối biến.
Bạch Mộc Ninh xác định vị trí camera an ninh và lên kế hoạch trong đầu.