(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh – Chương 15: Bác sĩ Văn à, anh ôm em được không? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh - Chương 15: Bác sĩ Văn à, anh ôm em được không?

\”Đồng chí cảnh sát, tôi muốn giám định thương tích, thằng nhóc này cố ý gây thương tích cho tôi.\”

\”Anh nhìn xem nó đánh tôi thế này, mặt này, miệng này, rồi cả bụng nữa. Tôi nói thật, chắc chắn tôi bị thương nặng rồi, bây giờ bụng tôi vẫn còn đau đây!\”

Người đàn ông vừa nói vừa ôm bụng tỏ vẻ đau đớn, nếu không phải giọng nói còn đầy khí thế thì đúng là trông cũng giống thật.

Viên cảnh sát liếc mắt nhìn gã đàn ông đang giở trò vô lại, quát: \”Tôn Kiến Quốc, đủ rồi đấy, đóng kịch mãi không chán à? Có cần tôi dựng luôn cái sân khấu cho anh lên biểu diễn không? Tiện thể trao luôn giải Oscar cho anh nhé?\”

\”Anh nói xem anh đã vào đây bao nhiêu lần rồi? Mau thành thật khai báo đi, đừng có đóng vai nạn nhân đáng thương nữa.\”

\”Tôi oan ức mà.\” Tôn Kiến Quốc lập tức thu lại dáng vẻ lươn lẹo, bắt đầu kể khổ, \”Sếp ơi, tôi sẽ khai báo thật.\”

\”Tôi chỉ mới chạm vào thằng nhóc này một chút thôi, vậy mà nó lao vào đánh tôi như ăn phải thuốc súng ấy, sếp, tôi thật sự oan ức!\”

\”Giới trẻ bây giờ chẳng còn chút tôn trọng người lớn tuổi gì cả, ra tay tàn nhẫn không nương tình. Cũng may là các anh đến kịp, nếu không thì giờ này chắc tôi đã nằm trong nhà xác đợi siêu độ rồi.\”

\”Ôi chao, không nói nữa, bụng tôi lại bắt đầu đau rồi.\”

Bạch Mộc Ninh đứng bên cạnh nghe mà tức không chịu nổi, cậu lập tức phản bác: \”Ông nói dối! Rõ ràng là ông định trộm điện thoại của tôi, bị tôi bắt tại trận nên mới bỏ chạy. Nếu ông không ra tay đánh tôi trước, tôi có đánh ông không?\”

\”Còn trẻ mà đã biết nói dối rồi đấy nhỉ! Tôi đã rửa tay gác kiếm lâu rồi, tuyệt đối không trộm cắp, đây là vu khống! Sếp ơi, anh phải làm chủ cho tôi!\”

Tôn Kiến Quốc càng nói càng bi thương, thậm chí còn bắt đầu rơi nước mắt: \”Tôi tố cáo! Thằng nhóc này ỷ vào tuổi trẻ, tay chân nhanh nhẹn, lao vào đánh tôi một trận. Tôi đã làm gì sai chứ?\”

Đây là lần đầu tiên Bạch Mộc Ninh gặp phải loại người vừa vô liêm sỉ lại còn thích diễn trò như vậy. Cậu giận đến mức bật dậy, suýt nữa xông tới cho gã thêm một trận.

Không dạy dỗ cho gã bớt nói nhảm thì đúng là không thể sống yên.

Viên cảnh sát đang ghi lời khai cho Bạch Mộc Ninh lập tức giữ vai cậu lại, lạnh lùng quát: \”Còn muốn đánh người nữa à? Đây là đồn cảnh sát, ngồi xuống ngay cho tôi.\”

\”Làm càn chỉ khiến cậu thêm thiệt thòi thôi. Là sinh viên đại học, chẳng lẽ không biết suy nghĩ cho chín chắn à?\”

\”Nếu có thể giải quyết bằng nắm đấm, vậy cần cảnh sát làm gì?\”

Bạch Mộc Ninh bị lời nói đó làm chấn động, đành im lặng ngồi xuống.

Cậu thầm nghĩ đối phó với loại khốn nạn thì cần bình tĩnh làm gì, cậu có làm sai đâu.

Viên cảnh sát hỏi: \”Cậu nói hắn trộm điện thoại của cậu, có bằng chứng không?\”

\”Đương nhiên là có ạ.\” Bạch Mộc Ninh thuật lại tình huống lúc đó: \”Tôi vén rèm cửa bước vào đã lập tức cảm giác có một bàn tay trong túi mình. Tôi theo phản xạ nắm chặt lấy tay gã, hét lên \’Có trộm!\’, lúc đó có rất nhiều người xung quanh, ai cũng có thể làm chứng. Khi ấy trong tay gã đúng là đang cầm điện thoại của tôi.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.