Dọc trên đường đi, Bạch Mộc Ninh cứ bực bội mãi, bánh kem cherry còn chưa ăn xong đã bị Văn Cảnh làm hư mất rồi.
Quan trọng nhất là người này chẳng hề có chút ăn năn nào cả, tới câu xin lỗi nghe cũng hết sức hời hợt.
Và tất nhiên dù Văn Cảnh có xin lỗi thật lòng thì Bạc Mộc Ninh cũng không chấp nhận, lãng phí đồ ăn là điều đáng xấu hổ.
Nhà của Ngô Hà ở khu cấp bốn phía đông thành phố, tuy bà là người Kinh Nam nhưng lại không có đất đai gì, bao nhiêu năm nay vẫn chịu cảnh thuê nhà.
Kinh Nam đất chật người đông, dù là căn nhà trong hẻm nhỏ cũng tốn đến ba nghìn tệ tiền thuê, chưa kể tiền nước, tiền điện và phí sinh hoạt khác cũng là một khoản không nhỏ.
Ngô Hà thuộc diện người khuyết tật nên mỗi tháng nhận được một chút trợ cấp để trang trải cuộc sống, ngoài ra còn đi khắp phố phường thu mua phế liệu kiếm thêm tiền.
Đột nhiên Bạch Mộc Ninh thấy lo lắng cho bản thân, giá nhà Kinh Nam đắt như vậy, lỡ như ngày nào đó cậu không ở ký túc xá được nữa thì liệu có thuê nỗi một căn phòng đơn không?
Đi theo Văn Cảnh, băng qua dãy hành lang và những con hẻm nhỏ, cuối cùng cũng tìm được địa chỉ của Ngô Hà.
Nhưng ở địa chỉ này có bốn hộ gia đình, không biết đâu mới là nhà của bà ấy.
Đúng lúc này một cánh cửa được mở ra, có cô bé chừng cấp hai bước ra ngoài, Bạch Mộc Ninh lên tiếng hỏi dò: \”Em gái ơi, em có biết nhà của cô Ngô Hà không?\”
Cô bé nhìn cậu một cách cảnh giác: \”Anh tìm mẹ em có chuyện gì vậy ạ?\”
Lúc này Văn Cảnh đứng phía sau mới lên tiếng: \”Chào em, bọn anh là bác sĩ của phòng khám Tam Vấn, vì mẹ em không đến tái khám cũng không liên lạc được, nên bọn anh qua đây xem tình hình.\”
Vừa nghe đến phòng khám Tam Vấn, vẻ cảnh giác trên gương mặt cô bé lập tức tan đi, thay vào đó là nụ cười dịu dàng: \”Dạ, con chào chú, mẹ con nằm bên trong ạ, mẹ đang bệnh không dậy được nên con ra ngoài mua chút mì về cho mẹ, hai chú vào nhà ngồi đi ạ.\”
Cô bé đi rồi, Văn Cảnh cũng dắt theo Bạch Mộc Ninh vào nhà xem tình trạng của Ngô Hà ra sao.
Nhà mà Ngô Hà thuê thật ra chỉ là một căn phòng nhỏ, vừa bước vào đã thấy ngay chiếc giường, bên cạnh kê một tủ quần áo và bàn học, sâu bên trong có thêm tấm vách ngăn chia không gian giữa phòng ngủ cùng phòng bếp.
Đồ đạc trong phòng đều đã cũ kỹ lắm rồi, nhưng tổng quan trông vẫn rất sạch sẽ gọn gàng, còn thoang thoảng một mùi thơm nhàn nhạt.
Ngô Hà nằm đưa lưng về phía hai người nên không nhận ra có người vào trong.
Bạch Mộc Ninh đi qua chào hỏi trước, Ngô Hà đang ủ rủ, lúc thấy Bạch Mộc Ninh thì lập tức bật cười【Sao con lại đến đây?】
Trong nhà không có hệ thống sưởi, bà quấn chăn ngồi dậy trong bộ đồ ngủ dày cộp.
【Bác sĩ Văn cũng đến ạ, tụi con nghe cô chưa đi tái khám nên đến thăm.】