(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh – Chương 12: Kết tình chú cháu để tỏ lòng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

(End) Sao Anh Ấy Còn Chưa Chịu Chia Tay Với Tôi? – Kinh Bán Sinh - Chương 12: Kết tình chú cháu để tỏ lòng

\”Thật sự là em không cố ý nhào vào lòng anh đâu, tại em đứng không vững thôi.\”

Bạch Mộc Ninh thấp tha thấp thỏm giải thích thêm lần nữa: \”Bác sĩ Văn ơi, em thật sự không có ý động tay động chân chấm mút gì anh đâu, em tuyệt đối không có suy nghĩ gì không đứng đắn gì với anh hết.\”

Cậu dựng thẳng ba ngón tay lên, nghiêm túc thề dưới ánh trăng, đây có lẽ là lần thành khẩn nhất của cậu.

Văn Cảnh chỉ lạnh lùng liếc mắt nhìn cậu một cái, không nói gì, chỉ cầm chìa khóa xe đi mở cửa.

Bạch Mộc Ninh hoài nghi nghĩ bụng, là ảnh tin hay không tin nhỉ?

Văn Cảnh lái xe đưa Bạch Mộc Ninh về lại trường, cả đoạn đường cậu không hề hó hé một câu nào, thành ra không khí trong xe lặng thinh.

Bạch Mộc Ninh cũng thấy ngại bèn ngoan ngoãn ngậm miệng, giả vờ bản thân là không khí.

Cảnh đêm ngoài cửa sổ lướt qua từng chút một, bầu không khí yên ắng lại khiến cơn buồn ngủ kéo đến. Cậu mở to mắt, cố gắng chống lại cơn buồn ngủ này.

Xe dừng lại trước cổng trường, Văn Cảnh đưa Bạch Mộc Ninh đến tận khu ký túc xá. Đèn trong ký túc xá đều đã tắt hẳn, tự dưng cậu có một dự cảm chẳng lành, hình như đóng cửa rồi.

Ký túc xá trường có giờ giới nghiêm, cứ tới mười giờ tối là khóa cửa, bây giờ đã là mười một giờ rồi.

Bạch Mộc Ninh đứng bơ vơ trước cửa ký túc, không biết mình phải làm gì tiếp theo?

Chắc chắn cô quản lý ký túc xá sẽ không mở cửa cho cậu, chuyện này chỉ có thể tìm tới cố vấn lớp, nhưng giờ cậu đang ở trạng thái nửa tốt nghiệp nên làm gì còn ai quản nữa?

Mùa đông Kinh Nam năm nay âm mười mấy độ, ngủ ngoài công viên chắc chắn sẽ bị đông cứng mất, hay là đến nhà Lý An Triệt?

Dạo này Lý An Triệt bận chuyện đào tạo trong công ty nên toàn ở nhà không về ký túc, có khi có thể qua đêm nhờ cậu ấy.

Nhưng chỉ nghĩ vậy thôi, Bạch Mộc Ninh lập tức gạt ngay phương án này.

Mười một giờ đêm, ba mẹ Lý An Triệt chắc đã đi ngủ từ lâu, giờ này chạy đến quấy rầy thì quá bất lịch sự.

Nghĩ tới nghĩ lui, cậu chẳng nghĩ ra được cách nào để không tốn tiền mà vẫn có chỗ ngủ.

Văn Cảnh cũng hiểu chuyện gì đang xảy ra nên hỏi: \”Cậu muốn ở khách sạn hay đến phòng khám?\”

Khách sạn tốn tiền còn phòng khám Tam Vấn thì miễn phí, tất nhiên Bạch Mộc Ninh sẽ chọn vế sau.

Vậy nên cậu chẳng do dự mà nói ngay: \”Phòng khám Tam Vấn ạ.\”

Thế là Văn Cảnh lại lái xe đưa Bạch Mộc Ninh sang phòng khám.

Cửa cuốn phòng khám được kéo lên, Bạch Mộc Ninh vừa bước vào đã lập tức hối hận. Một nơi rộng lớn như vậy, ban đêm chỉ có mỗi mình cậu, lạnh lẽo đáng sợ quá.

Bạch Mộc Ninh nuốt nước bọt, tự nhủ mình phải dũng cảm lên.

Chỉ là ngủ một mình thôi mà, có gì đáng sợ chứ?

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.