[End] Nữ Phụ Không Muốn Sống- Đằng La Vi Chi – ✨ Chương 97: Không có lòng tự trọng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[End] Nữ Phụ Không Muốn Sống- Đằng La Vi Chi - ✨ Chương 97: Không có lòng tự trọng

Edit beta: Văn Văn.

Hòn đảo tội ác đang vào lúc trời trong nắng ấm, rõ ràng đã vào cuối thu nhưng mọi người đều mặc quần áo mùa hè, giữa cái nắng trưa gay gắt, Thời Mộ Dương đi vào phòng ngủ thì thấy cô gái nằm ngủ trên ghế sô pha.

Mũ trùm đầu của cô buộc lỏng lẻo, để lộ khuôn mặt khiến người nhìn thảng thốt.

Thời Mộ Dương đi vào trong liền có một luồng gió mát ập vào. Xung quanh cô có đặt khối băng, còn anh mồ hơi đầm đìa vừa từ ngoài về.

Bình thường vào giờ này, Đại Ninh đã dùng cơ thể của Thời Mộ Dương ăn uống hăng say, có điều hôm nay khi anh ngồi vào bàn mới nhận ra thiếu vắng một người bên tay phải của mình.

Anh lại đây xem sao, quả nhiên thấy cô đang ngủ.

“Dậy ăn cơm.”

Lông mi Đại Ninh run run, cô dụi mắt và ngồi dậy.

Cô chậm rãi mang giày vào, Thời Mộ Dương nhìn chằm chằm động tác của cô, thấy cô ngẩng đầu, anh bèn dời mắt đi nhìn cây dừa ngoài cửa sổ.

Cô ngủ đến mơ mơ màng màng, cơ thể lại uể oải, vươn tay theo bản năng, nhẹ giọng nói: “Ôm.”

Biểu cảm Thời Mộ Dương thoáng cái trở nên quái lạ.

Kể từ khi gặp lại nhau ở hòn đảo tội ác, cả hai thiếu điều muốn thọc chết đối phương cho xong chuyện. Thế nhưng bây giờ đại tiểu thư lại làm nũng… với anh?

Cô gái trước mắt vô cùng hồn nhiên, thấy anh bất động còn nghiêng đầu chớp chớp mắt, tựa như không hiểu anh đang do dự điều gì.

Thời Mộ Dương không bằng lòng lắm đưa tay ra, vừa muốn chạm vào cô.

Đại Ninh chợt nhận ra đây là ai, ồ, không phải Triệu Tự cũng không phải anh trai Ngôn Cảnh, là người mà cô ghét nhất.

Cô rút tay về một cách tự nhiên.

Tay Thời Mộ Dương ngưng lại giữa không trung, bầu không khí nhất thời xấu hổ vô cùng, biểu cảm anh trở nên giận dữ, không chút do dự đẩy cô một cái.

Giống như động tác vừa nãy không phải muốn ôm cô mà cố ý chỉnh cô vậy.

Đại Ninh bị anh xô ngã, dứt khoát nằm thẳng trên giường ăn vạ.

Dáng vẻ dù đói chết cũng chấp nhận.

“…”

Vòng eo cô gái thon thả, bờ mông cong cong. Cô đặt nắm tay cạnh má, nhắm mắt một cách thanh thản.

Vừa rồi lúc mới dậy cô đã dùng hết sức lực của mình, bây giờ rốt cuộc dậy không nổi nữa, dù cho có đồ ăn cũng không thể dụ dỗ cô.

Ánh mắt Thời Mộ Dương ác ý nhìn cô: \”Đừng hòng mong chờ tôi thông báo lần thứ hai, nếu cô không đứng dậy thì chờ chết đói đi.\”

Anh nói xong thì rời đi, cũng không thèm nhìn cô.

Đại Ninh đói bụng nằm trên giường hơn nửa ngày, cô bị đói cho tỉnh dậy, nhưng vì mệt nên cô lại chọn ngủ tiếp.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.