Ngoại truyện Triệu Tự và Đại Ninh (5): Báu vật vô giá là em.
Edit beta: Văn Văn.
Nhìn dãy số 0 đủ mua cả khu trung tâm thương mại đó, Đại Ninh chợt không còn hứng đi dạo phố.
Cô về đến nhà trông thấy lạc đà đang không chớp mắt nhìn chằm chằm con ruồi.
“Ngu ngốc.” Cô bình luận một cách ác độc, cũng không biết đến cùng đang nói ai.
Đại tiểu thư mặc một chiếc váy xinh đẹp, thầm nghĩ nếu oắt con lại khóc nữa, cô vẫn nên tỏ lòng thương xót đi thăm nó, dù sao nó cũng là đứa bé do chính mình sinh ra, sao có thể đưa cho Triệu Tự thật.
Vì vậy cô còn đặc biệt gọi cho Kỷ Mặc Giác: \”Sang năm nhà mình thật sự có tiền mua oắt con về phải không?\”
Kỷ Mặc Giác dở khóc dở cười, cho cô một đáp án mơ hồ: \”Chắc thế.\”
Kỷ Mặc Giác cũng không có cảm tình tốt với những gã đàn ông luôn ngấp nghé chị mình, nhưng trong trận tuyết lớn hai năm trước, chính hắn đã tận mắt nhìn thấy người đàn ông kia bảo vệ Đại Ninh dưới thân mình, một lớp tuyết dày bao phủ tấm lưng rộng lớn của anh.
Nơi duy nhất không bị ảnh hưởng bởi vụ nổ là sân thượng. Người duy nhất không bị thương là Đại Ninh.
Cô nằm trong lồng ngực anh, thậm chí gò má cô còn lộ ra vẻ ửng hồng, tươi tắn.
Kỷ Mặc Giác thấy một tờ giấy rơi ra khỏi túi của người đàn ông, chỉ có ba chữ.
— Hãy vui vẻ.
Đây là mong mỏi duy nhất của anh dành cho cô.
Khoảnh khắc đó dù là Kỷ Mặc Giác cũng cảm thấy hơi xúc động.
Khi chị tỉnh lại đã quên mất những việc không vui, vẫn là đại tiểu thư không ai bì nổi như trước. Kỷ Mặc Giác trở nên chín chắn và có trách nhiệm, cũng bắt đầu học cách chiều chuộng cô.
Thật tốt, tất cả mọi chuyện vẫn còn kịp, trái tim Đại Ninh trong sáng và sạch sẽ, cô luôn vui vẻ trước sau như một.
Đại Ninh rất không hài lòng với câu trả lời mà em trai đưa ra, gì mà \”chắc thế\”? Chẳng lẽ cô không thể mua oắt con về sao?
Khâu Cốc Nam trộm truyền tình báo cho Đại Ninh ở nhà họ Kỷ.
—— “Em bé tập đi rất suôn sẻ.”
—— “Đứa bé không khóc, có điều không kiềm được tìm bóng dáng của cô khắp nơi.”
—— “Sếp Triệu đang dạy bé tập nói.\”
Đại Ninh không hài lòng với thằng bé vô tâm này lại không cầm lòng được hỏi: \”Triệu Tự dạy nó nói gì?\”
Chắc không phải kiểu như bà mẹ tồi hay gì đó chứ?
Khâu Cốc Nam nghe lén một chút rồi gõ chữ thuật lại.
—— “Yêu, Ninh Ninh.”
Đại Ninh che mặt, không hé răng. Đừng có mong cô xấu hổ, cô sẽ không xấu hổ đâu. Dạy con trai cô gọi mình là Ninh Ninh, anh ta muốn lên trời rồi sao?