Tác giả: Nhất Mai.
Edit: Ami.
_____________________
Lâm Viễn Chi vươn tay rút bức thư về cất lại vào ngăn tủ.
Mập Mạp tự biết bản thân gây nên tội, mặt đầy vẻ xấu hổ cầm lấy cuốn giáo trình, áy náy nhìn Lâm Viễn Chi.
\”Lão Lâm, tớ…tớ không cố ý.\”
\”Không sao, không phải cậu muốn đi đưa sách cho người ta sao? Bây giờ đi đi.\”
Gánh nặng trong lòng lập tức được giải tỏa, Mập Mạp dùng sức gật gật đầu, chỉ là khi vừa ra tới cửa ký túc xá, hắn liền không nhịn được quay đầu lại liếc Cố Bách một cái.
Cố Bách rũ mắt tựa lưng lên giường, những thay đổi trên nét mặt của Mập Mạp hắn đều nhìn thấy rõ ràng.
Trong bức thư kia rốt cuộc đã viết những gì? Càng nghĩ Cố Bách càng thấy tò mò.
Buổi chiều Lâm Viễn Chi còn phải học môn tự chọn, không bao lâu sau liền tắt máy tính đi, đeo balo rời khỏi ký túc xá.
Anh vừa đi, trong phòng chỉ còn lại một mình Cố Bách. Hắn tựa vào gối đầu, nhìn chằm chằm ngăn tủ dưới bàn học của Lâm Viễn Chi, tim nảy lên thình thịch.
Lúc đó hắn cứ nghi ngờ mãi, người suốt ngày lì lợm la liếm hắn mãi không buông như Lộ Nghiêu sao lại đột nhiên đưa thư tình cho Lâm Viễn Chi. Hiện tại những nghi ngờ đó như hàng ngàn hàng vạn cái bong bóng trồi lên mặt nước, khiến trong lòng Cố Bách thấy cực kỳ bất an nôn nóng.
Nhớ đến vẻ mặt lúc rời đi của Mập Mạp, Cố Bách nhăn mày lại, rốt cuộc cũng không chịu nổi mà xuống giường.
Hắn đi đến trước bàn học của Lâm Viễn Chi, biết rõ làm như vậy là không đúng, tay lại không chịu theo khống chế mà kéo ngăn tủ đó ra.
Lúc đó hắn nhìn thấy rõ ràng Lâm Viễn Chi kẹp bức thư đó vào trong sách. Hắn tỉ mỉ tìm từng cuốn, trên mặt toát ra tầng tầng mồ hôi mỏng, vừa lo lắng vừa thấp thỏm sợ bị ai đó phát hiện.
Bỗng nhiên, một bức thư màu lam đập vào mắt hắn. Trên mặt hắn vui vẻ, nhanh chóng rút nó ra.
Khi hắn mở bức thư ra, nhìn thấy dòng mở đầu thư, cả người hắn đơ ra như bị sét đánh.
—Cố Bách thân mến.
Hóa ra bức thư này vốn là viết cho hắn!
Cố Bách không dám tin vào mắt mình, hắn siết chặt tờ giấy trong tay, trợn to mắt nhìn kỹ lại bức thư này một lần, lại xác nhận thêm một lần nữa, bức thư tình này thật sự là do Lộ Nghiêu viết cho hắn.
Lâm Viễn Chi biết rõ đây là đồ của hắn, vậy mà vẫn dám nhận lấy!
\”Cậu đang làm gì?\”
Phía cửa ký túc xá bỗng nhiên truyền đến một giọng nói lạnh lùng.
Thân thể Cố Bách cứng đờ, hắn quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Viễn Chi vốn đã ra ngoài lại quay về, đang đứng ở cửa.
Trên mặt hắn không có tí gì là hổ thẹn hay chột dạ khi tự tiện lục lọi đồ của người khác, ngược lại tràn đầy vẻ phẫn nộ mãnh liệt.