Con dao có định vị thế nhưng lại không có cách nào tra rõ vị trí của Sở Hạ được. Có lẽ bọn họ đã dùng thiết bị nào đó gây nhiễu đề phòng rồi. Diệp Mạc thất thần ngồi trên ghế, sắc mặt lạnh tới cực điểm.
Người của anh mà cũng dám động vào, đúng là muốn chết!
Tin tức của Eric đến rất nhanh, có được một manh mối nhỏ cũng đủ để anh ta tra rõ một người rồi. Thân phận của Sở Hạ lẫn quá khứ lúc xưa của hắn, tất tần tật đều có hướng đi.
Mặc Dịch rót cho Diệp Mạc một cốc nước, trầm mặc mà nói, \”Lão đại đừng lo lắng, chắc chắn sẽ sớm tìm thấy nơi ở hiện tại của Thiên Sính.\”
Diệp Mạc không trả lời, chỉ là bàn tay đang nắm chặt tới mức nổi gân.
Điện thoại đột nhiên đổ chuông, là của một số lạ, Diệp Mạc nhíu mày sầm mặt bấm nghe.
\”Diệp Tổng.\” Đầu dây bên kia vang lên âm thanh bỡn cợt của Kỷ Nhiên.
\”Sở Hạ ở đâu?\” Đáy mắt anh u ám, nếu như ánh mắt có thể giết người thì bây giờ Mặc Dịch đã chết vài trăm lần rồi.
Mặc Dịch biết đường mà tránh xa khỏi anh, nếu không lát nữa lỡ Diệp Mạc mà điên lên lại xem cậu ta như công cụ trút giận.
\”Ha ha, tin tức của anh còn nhanh hơn tôi nghĩ đó, quả không hổ là Diệp Tổng.\” Kỷ Nhiên vân vê chiếc bút trên tay, khoé môi nhếch lên cười cợt.
Tâm trạng bây giờ của Diệp Mạc không tốt, lời nói ra cũng mang theo dao. \”Đừng để tôi nhắc lần thứ hai.\”
\”Tôi sợ quá.\” Anh ta nhướn mày, âm điệu phát ta chẳng có chút nào khớp với lời nói.
Diệp Mạc không có tâm trạng đùa giỡn. \”Anh có định trả lời không?\”
\”Anh đoán xem.\” Kỷ Nhiên không biết sợ, cười tươi nói.
Diệp Mạc lập tức tắt máy, ném xuống sàn nhà. Chiếc máy tội nghiệp bị nứt màn hình, nằm lăn lóc ở đó.
\”Điều tra kỹ hành tung của Kỷ Nhiên.\” Anh hướng Mặc Dịch nói một câu.
\”Vẫn đang điều tra ạ.\” Mặc Dịch cúi đầu nhặt chiếc điện thoại kia lên, trên đó lại hiện lên cuộc gọi.
Thấy Diệp Mạc không có ý định nghe nữa, Mặc Dịch đành phải trả lời thay.
\”Kỷ Tổng rốt cuộc muốn nói cái gì?\” Mặc Dịch lãnh đạm mở lời trước.
\”Diệp Tổng đúng là nóng tính quá, chưa gì đã chịu không nổi rồi.\”
\”Diệp Tổng của chúng tôi nóng tính hay không còn tùy vào người đối diện là ai nữa.\” Mặc Dịch cười nhạt.
Bên kia im lặng vài giây, lát sau mới vang lên tiếng cười. \”Miệng lưỡi cũng sắc bén lắm!\”
\”Nếu như anh không có ý định nói thì đừng gọi điện quấy rầy nữa.\” Mặc Dịch không thèm nể nang gì.
\”Ấy khoan!\” Kỷ Nhiên nhanh chóng gọi với lại, bàn tay xoay chiếc bút trên tay, khoé môi nhếch lên một độ cung nguy hiểm. \”Mấy người không muốn biết tin tức của Sở Hạ hay sao?\”